Mong mọi người thông cảm, dạo này bận quá nên không có thời gian viết, xin lỗi ai đã theo dõi fic của Chì (thật ra cũng không ai nhìu =]]) Chì sẽ cố gắng viết hòan thành bộ này để tung bộ mới =]] mà theo Chì bộ sau NC17 =]] A, chap này viết củ chuối quá xá *dập đầu tạ lỗi*
Chap 5:
Đến giờ nghỉ trưa thì chúng tôi mang cơm ra ăn. Một số trong lớp thì ra căntin trường mua quà ăn vặt, một số thì ra sân chơi, còn tôi thì ngồi trong lớp ăn phần cơm của mình. So Min cũng có mang cơm theo nên hai chúng tôi ngồi ăn chung luôn. Thật ra khi sáng vì tức bỏ chạy nên không lấy cơm, phần cơm của tôi là do tên Đầu to giữ, đến giờ ăn thì nó mang sang đưa cho tôi. Mặt nó thì vẫn cúi xuống, tay thì đưa cơm cho tôi còn miệng thì lí nhí hỏi: “Cậu giận mình hả?” hứ, tôi không thèm trả lời, giật hộp cơm rồi đặt mạnh xuống bàn mở ra ăn. Tên đó lại tiếp tục “Mình qua ngồi ăn với cậu nha” Tôi cũng ứ thèm trả lời chỉ ngước lên nhìn nó rồi cũng vô cùng xúc tích thản nhiên nói “Tôi ghét cậu”. Đúng là phát huy tác dụng, mặt nó từ hồng chuyển sang trắng rồi sang xanh luôn. Đứng tần ngần chẳng thèm đi, tôi bực quát “Biến!” thì nó mới cúi đầu đi. Bực bội hà. Bộ nó không biết là từ trước giờ tôi vốn ghét nó hay sao chứ? Cô bạn SungMin có vẻ rất thích tôi thì phải, khi ăn cơm cô bạn nhường hẳn cho tôi luôn cái đùi gà rán mặc dù tôi chỉ mới khen cái đùi gà nhìn ngon thôi. Đấy, bạn bè là phải thế đấy ai như cái tên Đầu to bênh người ngòai chứ không thèm bênh tôi. Sau khi ăn uống no nê tôi cùng SungMin đi chơi xung quanh trường. SungMin nói mẹ bạn ấy dạy trong trường này nên bạn ấy thường hay vào chơi, trong trường chỗ nào cũng biết rất rõ. Bạn ấy dẫn tôi đi hết chỗ này đến chỗ kia, có một nơi rất thú vị đó là vườn trường, nơi này nhìn rất giống khu vườn phía sau nhà tôi, cũng có dây dưa hấu nữa. Nó có trái rồi, nhưng còn nhỏ xíu, tôi với SungMin hứa với nhau sẽ chăm trái dưa hấu này đến khi nó to chín sẽ lén hái ăn. Khi đó tôi sẽ mang một phần cho tên Đầu to chắc là nó thích lắm vì nó rất khóai dưa hấu mà. A, mà khoan, sao tôi lại phải mang dưa cho tên phản bội đó chứ. Rồi chuông vào học cũng kêu, tôi cùng SungMin chạy về lớp tiếp tục giờ học buổi chiều. Phải nói học hành thật sự rất mệt! Ngày hôm nay tôi đã học rất nhiều thứ. Nào là chữ cái nè, nào là con số nè, lại còn học về gia đình, đạo đức và hơn hết là vẽ. Quả thật trước giờ tôi luôn tự tin về tài vẽ của mình nhưng sao hôm nay khi nhìn bài vẽ của tôi cô giáo hết tròn mắt đến trợn mắt. Thôi con biết rồi, cô ganh tị khi không vẽ được như con đúng không? Nếu như lần trước tôi vẽ đánh bại quân đầu to thì lần này tôi vẽ bức tranh chúa tể vũ trụ và đương nhiên chúa tể đó là tôi, kế bên có tên Đầu to và Joong2. Khi ấy SungMin ngồi kế bên cứ hỏi tại sao không vẽ bạn ấy mà vẽ ai đầu to to thế? Tôi trả lời vẽ Đầu to, cô ấy lại tiếp tục hỏi Đầu to là ai, Đầu to là Đầu to chứ Đầu to là ai, mệt chết! Nhưng bạn ấy lại bảo không có ai tên Đầu to bao giờ, đó chỉ là biệt danh thôi. Khi đó tôi mới nhớ ra tên ấy hình như không phải là tên Đầu to. Nhưng vì cái sỉ diện của Đội trưởng đội bảo vệ Trái đất nên tôi cương quyết không nhận. Nhìn SungMin và khẳng định chắc chắn rằng có người tên Đầu to nếu không tin thì cuối giờ tôi sẽ cho cô ta thấy. Kết thúc ngày học dài ngòăn như cọng mì sợi Omma hay nấu, tôi quăng hết mọi thứ trên bàn vào cặp rồi khều SungMin một cái dõng dạc hô to: “Đầu to, về thôi!” Ngay tích tắc đã thấy tên Đầu to hớn ha hớn hở ôm cặp chạy đến chí choe chí chóet bên tai. “Cậu hết giận mình rồi hả?” “Cậu không ghét mình đúng không?” “Chúng ta là bạn mà”…..Rồi còn tình nguyện mang cặp sách cho tôi nữa chứ. Hô hô hô, Đội trưởng Kim Hyun Joong là số 1, ye ye ye. Nhìn SungMin đang trưng tròn con mắt ngơ ngác nhìn, rồi chỉ chỉ vào Đầu to lí nhí “Bạn này tên Heo Young Saeng mà” Haizzz, Saeng Saeng cái gì, là Đầu to, Đầu to đó thưa cô nương, không nghe khi tôi kêu Đầu to thì chạy đến liền à? Có vẻ như hiểu được trạng thái của SungMin, Đầu to quyết định giải thích: “Ừ, mình tên Heo YoungSaeng nhưng cũng là Đầu to, mình….a, chờ mình với.” Chỉ cần nhiêu đó là đủ rồi giải thích làm gì cho mất công thế cái tên này, tôi đi về trước đây. Rồi tên Đầu to cũng chạy tò tò theo tôi, vai thì mang một ba lô, tay thì cầm thêm một balô. Quả thật, chính phủ Hàn Quốc phải xem lại chính sách giáo dục mới được. Nhìn tên Đầu to mà xem, nhìn qua người đi đường chết khiếp khi cứ tưởng balo biết đi ấy chứ, nhìn tòan thấy balo chả thấy tên ấy đâu. Người thì nhỏ mà cặp sách thì nhiều, kiểu này thì người Hàn Quốc ngày càng lùn mất thôi. Thấy Đầu to khệ nệ tay xách tay mang cũng tội nên tôi đứng lại chờ rồi giựt cái cặp khóac lên vai đi nhanh về nhà trong lòng thấy vui vui.
Vào học cũng một tháng rồi, ngày nào cũng bận bận rộn rộn mệt chết người. Sáng học, trưa học tối về nhà cũng phải học. Ôi trời ạ! Học gì mà lắm thế không biết. Nhưng nói qua cũng phải nói lại. Nhờ đi học thế mà tôi biết nhiều điều hơn. Tôi bây giờ có thể bập bẹ đánh vần mấy cái dòng to to trên tờ báo Appa đọc mỗi sáng. Còn biết ngồi đếm mấy cái bánh mẹ cho là bao nhiêu. Đầu to thì vẫn ngày ngày đi học cùng tôi. A! Đúng rồi! Tôi đã chuyển chỗ ngồi. Từ ngày tôi hết giận Đầu to thì sang ngày hôm sau tôi liền bay qua ngồi kế nó. Mặc dù SungMin tốt lắm nhưng tôi không biết sao vẫn thích ngồi kế Đầu to hơn. Nếu ngày trước Đầu to đem cơm qua muốn ngồi ăn cơm cùng tôi thì giờ đổi lại là SungMin. Cô nàng vẫn cho tôi gà rán như trước nhưng tôi lại cho Đầu to ăn. Tôi nhớ có lần Omma dẫn tôi và Đầu to đi ăn, Đầu to cứ đòi ăn gà rán và đương nhiên là ăn một cách say sưa quên đường về. Nếu khi ấy người ngòai hành tinh có xâm chiếm thì tên ấy cũng chả quan tâm mà ngồi gặm gà. Nói chung tất cả của tôi đều bình thường ngọai trừ Đầu to ra. Tên ấy dạo gần đây hơi kì lạ. Tôi cũng chẳng biết mình có làm gì sai hay không mà tên ấy cứ thấy tôi là lại cố tránh đi chỗ khác. Biết rồi, hay là đang âm mưu gì đó? Định kêu đồng bọn xâm chiếm Trái đất à? Còn khuya nhá! Có Kim Hyun Joong đây mà đòi chiếm Trái đất à? Haha, mơ đi Đầu to. Nói thì nói thế chứ thấy Đầu to tránh mặt hòai tôi cũng bực mình lắm. Thế rồi tôi nạt cho một phát ngay trên đường về. Đầu to nhìn tôi rồi cũng không nói gì im im mà cuối đầu. Gì kia chứ? Tôi là tôi ghét cái hành động đó của Đầu to lắm luôn á. Có gì thì nói chứ cứ im im thì biết làm thế nào? Dùng bạo lực nạt cũng không được tôi liền dùng màn “nước mắt”. Thế là tối đó Appa và Omma một phen điên đảo. Một bên ra sức dỗ tôi nín một bên thì cứ hỏi han Đầu to xem làm sao lại không muốn chơi với tôi. Đầu to cũng vẫn cứ cuối mặt xuống mà không nói năng tức quá tôi khóc to hơn nữa, giãy giãy hai chân ra sàn mà khóc. Tưởng rằng làm tên đó sợ mà khai ra ai ngờ tên đó cũng khóc theo luôn. Cuối cùng, cả hai cùng khóc, Appa và Omma thì cứ dỗ. Cũng không biết khóc đến bao giờ chỉ biết khi thức dậy vào sáng hôm sau thì Đầu to đã đi học rồi. Trên trán tôi lại có thêm một cái khăn. Quay qua quay lại tìm kiếm, cùng lúc Omma vào. Omma sờ trán tôi lại đo nhiệt độ và gật gù ra vẻ an tâm lắm. Thì ra hôm qua khóc nhiều quá, tối đến sốt li bì. Tôi nằm mơ màng cứ để mặc Omma hết thay khăn này đến thay khăn khác. Sau đó, Omma đem lên một bát cháo đút tôi ăn, tôi trong lòng buồn hiu hỉu chẳng muốn ăn tí nào. Tên Đầu to đó, đi học một mình vui lắm hả? Không có tôi thử xem có biết đường mà về không. Phải quẹo qua biết bao nhiêu tay kia chứ. Đầu tiên phải quẹo qua tay mang đồng hồ, lần thứ hai cũng thế, lần thứ ba thì tay không mang đồng hồ, mà Đầu to đâu có mang đồng hồ sao mà biết đường về? Đi ngang căn nhà màu đỏ thì phải đi thật nhẹ nhàng chứ không con chó trong nhà lại sủa inh ỏi, chân đạp đùng đùng vào cái cửa rào, nhỡ hôm nay người ta quên khóa cửa rào thì làm thế nào chứ? Càng nghĩ tôi càng thấy lo cho tên đó, đúng là không có Kim Hyun Joong thì ai bảo vệ nó chứ. Nhìn qua tô cháo để trên đầu giường tôi không khỏi lo sợ, khi nãy tôi đã hứa với Omma là sẽ tự mình ăn hết, nhưng mà bây giờ tôi không muốn ăn. Chợt, nghe tiếng bước chân lên cầu thang tôi vội kéo chăn che hết đầu nhắm tịt mắt vờ như đang ngủ. Quả không sai đúng là Omma lên kiểm tra mà, cháo còn chưa ăn, chết tôi rồi. Tôi nín thở không dám nhút nhích tưởng tượng ra cảnh Omma bắt tôi ăn từng muỗng từng muỗng cháo, aaa, mắc ói quá đi thôi. Một giây, hai giây, ba giây… chỉ nghe tiếng Omma thở dài “Thật phí công Saengie, sáng sớm đã phụ nấu mà cháo này có ai ăn đâu” Omo, cháo của Đầu to nấu hả? (dạ thưa là phụ nấu anh ơi =.=) “Omma con muốn ăn cháo” Ôi cháo sao mà ngon thế nhỉ, thích quá đi, cháo ăn ngon quá. Này này là cháo Đầu to nấu đấy nhé (phụ nấu mà =.= anh, im đi con Chì biết gì mà nói *đá đít*, idol hung dữ *xách dép chạy*). Ăn xong tô cháo to đùng, uống mấy viên thuốc Omma đưa. Ôi gì mà đắng quá đi! Nhớ ngày trước khi bệnh Omma cho tôi uống siro cơ mà, sao giờ lại là mấy cái viên tròn tròn, dài dài này cơ chứ? Lúc đầu cứ tưởng kẹo cắn một phát đắng muốn khóc luôn ấy! Tôi ghét thuốc! Đắng quá! Hu hu….
Ơ, tôi ngủ khi nào thế này? Lồm cồm ngồi dậy bước xuống nhà, trong nhà chẳng có ai cả, tôi gọi Omma cũng không, Appa cũng không, đầu to cũng không. A, hay là bọn người hành tinh biết tôi bị ốm nên đã bắt hết mọi người rồi. Joong2, Joong2 đâu rồi nhỉ, chiến đấu cứu người thôi Joong2 ơi! Tôi lập tức chạy lên phòng lấy khẩu súng Appa mua cho lần trước rồi chạy ra sau nhà ôm Joong2 chạy thẳng ra vườn. Hjc, lũ người ngòai hành tinh chơi xấu, hjc, bắt cả Omma và Appa luôn, hjc, còn Đầu to nữa chứ, hjc, đáng ghét mà, hjc. Ôm Joong2 chạy ra vườn sau nhưng quả thật tôi không biết phải làm thế nào để cứu họ cả. Tôi cứ đứng ôm Joong2 ngước mặt lên trời mà khóc. Cái gì mà Đội trưởng đội bảo vệ Trái đất cơ chứ, tôi có làm được gì đâu. Ngồi bệt xuống đất mà khóc, tôi đúng là không làm được gì cả. Tôi nhớ tới SungMin có lần bảo tôi chỉ tưởng tượng, không có người ngòai hành tinh, không cần tôi bảo vệ, tôi chỉ làm học sinh lớp một thôi. Ngày đó tôi giận hét vào mặt SungMin giật trái dưa hấu từ tay cô ta đập xuống đất bể tan tành. Giờ nghĩ lại sao thấy lời SungMin nói đúng thật. Tôi chỉ là họcsinh lớp một thôi, không thể làm gì hết. huhu, Appa, huhu, Omma, huhu, Đầu to.
- Cậu hết bệnh rồi hả?
Giọng ai mà nghe quen quá vậy? Hết bệnh thì mới ngồi đây chứ còn bệnh mà đi ra ngòai được à? Tôi đang buồn đấy, đừng có mà ghẹo tôi hứ.
- HyunJoong, cậu đừng ngồi đây vào nhà đi.
Kệ tôi à, tôi đang buồn, vào nhà có ai đâu mà vào, mọi người bị bắt hết rồi, tôi ngồi đây nghĩ cách cứu họ về, đừng có mà làm phiền tôi. Appa, hjc, Omma, hjc, Đầu to, huhu
- A, sao cậu lại khóc vậy? HyunJoong ah~
Thì tôi buồn tôi khóc, không còn ai nữa nên khóc, không bảo vệ được mọi người nên khóc, huhu, tránh ra chỗ khác cho tôi khóc. Quen biết gì mà hỏi hòai vậy, thấy ghét quá đi. Người ngòai hành tinh, trả Appa cho tôi, trả Omma cho tôi, trả Đầu to cho tôi, huhuhu.
- Joongie, vào nhà đi con, Saengie vào tắm rồi ăn cơm.
Đấy, giọng của Omma đấy, hjc, tôi lại đang tưởng tượng nữa đấy. Chắc tại nhớ Omma quá nên thế rồi. Ngày trước thường không nghe lời Omma, bây giờ nếu Omma bảo gì thì tôi cũng sẽ nghe theo, hức.
- Joongie à, vào nhà đi, con vẫn còn bệnh đó.
Huhuhuhu, Ommaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Kết quả của việc ngồi nhìn trời khóc thảm thương bỏ mặc những lời nói xung quanh là việc tôi bị Omma lôi cổ vào nhà. Nhờ Omma làm thế mà tôi mới biết được mình không có mơ. Appa, Omma và Đầu to vẫn còn đó chứ không bị người ngòai hành tinh bắt đi. Ôi, tôi đã ôm họ mừng phát khóc. Đầu to thì ôm tôi cười hihi hehe, tên đó thì biết cái gì chứ, ngay cả đường về cũng không nhớ, không có tôi đi cùng thì Omma phải đi rước đó thôi, làm như giỏi lắm. Omma chỉ lắc đầu rồi vào bếp. Appa thì khủng khiếp hơn, Appa đã đưa ra một điều kinh khủng, không cho tôi xem phim họat hình “Cuộc chiến ngòai không gian” nữa. Hức, tôi thích phim họat hình đó. Appa, con muốn xem.
Mọi việc của tôi trở lại bình thường, sáng đi học, chiều về nhà, tối học bài rồi đi ngủ. Lâu lâu Appa đi trực thì cố gắng năn nỉ mẹ cho xem “Cuộc chiến ngòai không gian”. Đương nhiên mẹ chỉ đồng ý khi có sự giúp sức năn nỉ của Đầu to. Đầu to sau lần tôi khóc lóc đến phát sốt thì cũng không tránh mặt tôi nữa, nhưng mà mỗi lần sau khi ăn cơm trưa trong lớp xong lại biến mất. Tôi có lần muốn đi theo nhưng mà tụi bạn lại lôi hình siêu anh hùng ra làm tôi không nỡ dịp ngắm nghía đành bỏ ý định đi theo Đầu to. Sự việc đó cứ xảy ra hòai, đã bốn lần được nghỉ cuối tuần rồi (au: tức 1 tháng) mà vẫn không thay đổi. Tôi, người bảo vệ Đầu to quyết định tìm hiểu cho rõ ràng. Ôi không, hôm nay là hình Ben10 kìa, hức, hức. Không đựơc HyunJoong à, đã hứa với Appa rồi cơ mà. Tạm biệt anh Ben10, em phải đi làm nhiệm vụ của em thôi. Bỏ lại sau lưng anh Ben10 tôi chạy theo Đầu to. A, thì ra là đi ra sau vườn trường. Ủa, có cả SungMin cùng hai cô bạn chung lớp nữa. Mấy người đó ra đây làm gì nhỉ? Ơ, kia không phải là tranh mình tặng Đầu to à? Sao mà SungMin có được nó? Chắc tôi chưa nói mọi người nghe nhỉ. Từ ngày có Đầu to, tranh tôi vẽ đều tặng hết cho nó. Trong lòng tôi bảo tặng nhưng thật ra khi đưa thì tòan bảo là giữ dùm, mất tấm nào là biết tay tôi. Bức tranh mà SungMin đang cầm là bức tranh tôi vẽ tôi cùng Đầu to chiến đấu ở sau vườn cùng với Joong2. Tôi nhớ rõ bức tranh này tôi nộp cho cô chấm điểm, cô chưa phát ra mà. Có vẻ như Đầu to muốn lấy lại bức tranh nhưng SungMin không đưa. Đầu to lại hì hụi ra phía bên kia vườn xách xô nước. Làm gì thế? À, thì ra là tưới cây dưa hấu. Ế, coi chừng Đầu to. SungMin, cô chơi xấu, sao lại gạc chân người đang đi thế. Tức mình tôi chạy ra đỡ lấy Đầu to, thấy tôi SungMin cùng hai cô bạn kia có vẻ hỏang hốt lắm, còn Đầu to thì to mắt ngạc nhiên nhìn. Nhìn cái gì mà nhìn, trầy chân rồi không lo, bộ trước giờ chưa thấy tôi à? Tôi đỡ lấy Đầu to rồi trừng mắt nhìn SungMin chờ giải thích. Cô bạn không nói gì hỏang sợ quăng bức tranh xuống đất bỏ chạy, hai cô bạn kia thấy SungMin chạy cũng chạy theo. Chỉ còn tôi và Đầu to ở lại. Cái chân đau thì ngoan mà đứng yên đi, tranh rớt rồi thì bỏ, lụm làm gì. Bực mình tôi đẩy Đầu to ngồi xuống đất, bắt nói rõ ràng cho tôi nghe. À, thì ra là thế. Hôm tôi nghĩ ở nhà là hôm cô giáo phát bài vẽ ra. SungMin đã chạy sang chỗ Đầu to giật bức tranh đi. Đầu to sợ tôi giận nên cố gắng lấy lại. SungMin vốn ghét Đầu to vì tại Đầu to mà tôi nghỉ chơi với cô ấy. Cả gà rán cô ấy cho tôi tôi cũng đem cho Đầu to luôn. Hôm trước giận làm bể trái dưa hấu nên SungMin bắt Đầu to phải hàng ngày chăm sóc đến chừng nào dây dưa hấu ra trái mới rồi mới trả lại tranh cho Đầu to. Nghe đến đây tôi giận ghê gớm. Làm thế là không đúng, chẳng phải cô giáo dạy không được ăn hiếp bạn bè hay sao chứ! Tôi giật bức tranh trên tay Đầu to xé tan nát. Giờ thì khỏi lo bị bắt nạt nữa nhé Đầu to. Nhưng. Cậu, hứ, tôi giận. Đã bảo là tôi sẽ bảo vệ cậu mà sao không nói gì với tôi thế hả? Tranh mất thì thôi làm gì phải nghe theo lời người khác như thế chứ! Tôi cảnh cáo cậu nhé, sau này mà còn thế nữa thì tôi nghỉ chơi câu luôn đấy. Tôi xem chân cậu nào. Có đau không?
Kể từ sau ngày đó, tôi đi đâu làm gì cũng kéo Đầu to theo cả. SungMin mỗi lần thấy tôi là trốn mất tiêu, chắc là sợ tôi mách cô giáo chứ gì. Này nha HyunJoong tôi không có chơi xấu bạn bè như cô đâu. A, thôi tôi thú nhận là tôi muốn đi tìm SungMin đánh cô ta nhưng Đầu to ngăn lại, cậu ta cũng nói rằng không có gì lớn cả, bỏ qua đi, bạn cùng lớp hết mà. Đấy, cậu tốt quá nên mới bị bắt nạt đó. Sau này, có gì phải nói cho tôi nghe, rõ không? Chúng tôi vừa xong đợt thi học kì đầy vất vả. Thi xong tất cả học sinh sẽ được nghỉ đón Giáng sinh và mừng năm mới. Ôi sao mà sung sướng thế cơ chứ. Vì trong năm học tôi và Đầu to học hành chăm chỉ, kết quả thi cũng tốt nên thế là trong ngày Giáng sinh được tặng cho một món quà thiệt là to luôn. Đương nhiên là Ông già Noel tặng chứ còn ai nữa mà mấy bạn thắc mắc.
Thật ra là trước Noel, tôi và Đầu to được pama đưa cho một tờ giấy và một bao thư. Pam bảo muốn ông già Noel tặng cái gì thì cứ viết lên đó rồi đem ra thùng thư trước nhà bỏ vào để người đưa thư đem gửi cho ông già Noel. Tôi cùng Đầu to hí hóay ngồi suy nghĩ rồi viết thư gửi cho ông già Noel. Tôi sợ mình viết sai chính tả ông không hiểu nên là vẽ thêm hình nữa, keke thế này chắc ăn rồi, keke. Ngày hôm sau, cả nhà chúng tôi cùng nhau ra trung tâm bách hóa mua đồ trang trí cây thông, cùng Omma đi mua thức ăn. Không khí Noel bao trùm hết khu mua sắm luôn, đi đâu cũng thấy ông già Noel, đương nhiên chỉ là giả thôi, ông già Noel thật đang bận đọc thư của chúng tôi rồi. Còn có người tuyết nè, mấy chú tuần lộc, rồi cây thông, ngôi sao, đủ thứ hết luôn, đẹp lắm kìa. Tôi nắm tay Đầu to chạy hết nơi này đến nơi khác. Tại trung tâm mua sắm có một khu vui chơi dành cho trẻ em, pama mua vé rồi cho tôi và Đầu to vào đó chơi. Khu vui chơi này giống như nhà trẻ ngày trước tôi học vậy. Xung quanh có hàng rào, bên trong là những nhà hơi cùng rất nhiều banh, chúng tôi tha hồ chạy chơi vui đùa. Tôi cùng Đầu to chạy rượt nhau hết qua nhà hơi lại qua cầu tuột hơi, cứ trèo lên rồi lại leo xuống, mệt đứt hơi nhưng vui khủng khiếp. Ngày trước pama cũng gửi tôi vô đây nhưng tôi chỉ chơi có một mình thôi, lần này có thêm Đầu to nữa nên vui hơn hẳn. Tôi bắt đầu thích sự có mặt của Đầu to rồi. Dù gì có thêm cậu ta tôi cũng không còn phải chơi lủi thủi một mình nữa. A, lần năm rồi cái đó tôi không dám leo lên, lần này có Đầu to, phải rủ cậu to leo lên cùng mới được. Đó là một tấm lưới cao, phía dưới đương nhiên là có nệm hơi rồi, nhưng mà cao quá tôi không dám leo một mình. Tôi rủ Đầu to thì cậu ta nhìn nhìn có vẻ sợ lắm nhưng rồi cũng gật đầu cùng tôi leo lên. Woa, đúng là cao thật nha, có Đầu to tôi không thấy sợ nhiều, leo vèo là đến nơi, nhìn xuống thì Đầu to chỉ leo được nửa đường thôi. Tôi ngồi phía trên nhìn cái dáng tròn quay đang lò mò leo, tức cười chết chưa kìa, cậu ta làm gì mà sợ thế cơ chứ. Ngồi chờ lâu quá nên tôi đành leo xuống giúp, ai ngờ tôi chưa xuống tới nơi cậu ta đã vuột tay té cái “bịch” xuống nệm rồi. Tôi thấy thế cũng leo nhanh xuống xem cậu ta có sao không. Đấy, miệng thì cười bảo không sao mà mắt thì ướt nhem hết lên. Sao mà cậu ta mít ướt thế không biết? Thôi, không chơi cái trò thấy ghét này nữa, ra ngòai ngồi chờ pama nào.
Tối đêm Noel tôi và Đầu to quyết không chịu lên phòng ngủ, chúng tôi cứ ngồi trên ghế sofa nhìn lò sưởi suốt. Tôi xem trên tivi thì ông sẽ chui từ ống khói ra và đặt quà ở dưới gốc cây thông noel. À quên, mọi người nhìn cây thông có đẹp không? Là do tôi và appa trang trí đó, quá xá đẹp, Đầu to công nhận thế mà. Mọi người thắc mắc sao Đầu to không phụ trang trí hả? Là do bận phụ Omma làm bánh kem thôi. Tôi có nói cho mọi người biết cậu ta rất thích nấy ăn chưa nhỉ? Hết ngồi rồi lại nằm, tôi và Đầu to cứ như thế suốt cả đêm. Thế mà ông già Noel có thấy đâu. Pama bảo lên phòng ngủ đi sáng dậy sẽ thấy quà thôi nhưng mà tôi không chịu, tôi muốn thấy ông già Noel cơ. Ôi tôi buồn ngủ quá.
Huhu, tôi ngủ, tôi đã ngủ, ngủ thật sự và tôi không gặp được ông, huhu. Đầu to cũng ngủ kế bên tôi. Quà, a, quà kìa, Đầu to dậy nào, có quà kìa. Tôi lay lay cậu ta, chạy tới ôm hộp quà có chữ Joongie. Woaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, bộ sưu tập hình ảnh của anh Ben10, woaaaaa, thích quá woaaaaaaa. Quà của Đầu to là gì nhỉ? Tôi nhìn sang hộp quà của Đầu to, thì ra là một hộp thức ăn dành cho chó cùng tờ giấy, a để tôi xem “Quà của con ở ngòai sân”. Quà gì mà ngòai sân nhỉ? Thấy Đầu to chạy tôi cũng chạy theo. Đó là một con chó nhỏ, cũng cỡ như Joong2 vậy, nhưng thay vì Joong2 màu đen thì con này lại màu trắng. Nhìn dễ thương quá đi, nó tròn tròn cũng giống như Đầu to vậy. Đầu to thích thú ôm nó lắc lắc, thì ra cậu ta muốn ông già Noel tặng con chó à? Đầu to quyết định đặt tên con chó là Saeng2, giống như tôi đặt tên Joong2 ấy. Bây giờ thi vui rồi, Joong1 và Joong2, Đầu to và Saeng2.
cuoi cung s cung ra chap moi, em cho dai ca co luon day nay hjc
ReplyDeletes xin lỗi vì bận quá TT.TT
DeleteOMOOOOOOOO có ban 5comt trước mình rồi , buồn *khóc*
ReplyDeletetrên kia ko lấy tem thì mình xin dành tem *xé xẹt xẹt* =]]]]]]]
*tát* bày đặt giành tem mà ko comt *đá đít*
Deletepà *đá* đê đá mạnh zo đê *keke*
Deletevì tôi giờ chưa có time ngồi comt , nên đặt gạch =))))))
đặt 1 tỉ tấn gạch =)))))
hôm nào rảnh sẽ comt bù kakakakaka *cười đau ruột* =]]
hu hu sao để sungmin đóng vai fan diện, sungmin dễ thương mà. dù không đc oppa yêu thì không dược để sungmin ác chứ. h hình như cảm s rùi thì phải nhung ma ku câu đâu có bít đâu. ..
ReplyDeletechọn SungMin vì ko bjt chọn tên ai cả =]] chuyện thích Saeng hay ko thì au còn chưa bjt :((
Deletevậy mụ hãy chọn tên ta đê =]]]]]]]]
Deleteta nguyện đóng vai ác =)))))))))
tên ta là Heo Kim Kyo =)))))))))))))
DeleteTÔI LÀ TÔI THÍCH *CHÉM* FIC CỦA CÔ ĐỚI =))
ReplyDeletechứ cô bắt tôi comt thì tôi hết idea comt fic rồi =))
tôi chỉ like chém fic cô thôi =]]
cái chỗ mà cô kể là khóc đến sốt í , có ai mà khóc đến sốt bao giờ đâu =]] cô bựa quá xá =]] *tát bốp bốp* =]]
mà nói thật nhá , chap này dỡ ơi là dỡ + dài dòng =]]
cô viết nhanh cho tôi nhờ đê =]]
mà nói thiệt nhá , từ chap 1 - chap 4 câu chuyện diễn đó hay cực kì nhá ^^
có lẻ do fic oneshort Kết Hôn hay quá xá , giờ quay qua đọc fic thấy hơi hút hạn =]]
mụ mau ra fic đê nhá , đã mấy tháng rồi không thấy chap nào cả vợi , mụ muốn tôi *đập* banh nhà này không hả =]]]]]]]]]]
ReplyDelete