Nắp hộp

[Fanfic][Oneshot] Kết hôn

Tittle: Tái hôn
Author: pencil aka Chì
Paring: HyunSaeng (main), MinJun, YunJae, YooSu
Rating: 15+
Status: oneshot – complete
Sumary: mềnh vẫn luôn ước các bạn í là của mềnh *giãy*
Note: ta nói cái này nó bựa, nhưng vì thói quen viết sad nên bựa cũng không chuẩn cho lắm. Trong fic có một số chỗ diễn tả ẩn ý cảnh ya nha, nên là tùy theo đầu óc mỗi người thế nào thôi á.


.:: Kết hôn ::.

Bước khỏi trung tâm tổ chức tiệc cưới, một chàng trai hào nhóang, đầu tóc bóng mượt, mang trên người tòan hàng hiệu nổi tiếng, xung quanh tóat lên hào quang làm sáng rực cả một góc đường. Người người đi ngang không khỏi ngóai đầu ngóai cổ ngắm nhìn. Những cô gái trẻ tuổi cố hết sức tạo dáng mong lọt được vào mắt chàng trai triệu người mơ ước kia. Nhưng khi thấy cuốn sổ tay “Kế họach tổ chức hôn lễ” đang nằm chiễm chệ trên những ngón tay thon dài xinh đẹp thì một cảnh tượng kinh khủng diễn ra. Tình trạng ngất tập thể diễn ra làm náo động cả một khu phố, người người la hét ôm mặt khóc tức tửi, óan thân cho số phận hẩm hiu. Bệnh viện quá tải do phải cấp cứu hô hấp cho những cô nàng yếu khí ngất xỉu. Bác sĩ, y tá tất bật không khỏi chép miệng thương cho các cô nàng. Ấy thế nhưng người trong cuộc suy nghĩ gì?

-         Appaaaaaaaa, Daddyyyyyyyyyyyyy!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!



Chuyện xảy ra vào ngày x tháng y năm zzzz, địa điểm chính là sân cỏ xanh mướt của nhà thờ lớn Seoul, người người, nhà nhà ai nấy xúng xính quần áo đẹp, cười rạng rỡ nhe đủ ba mươi hai cái răng, tay bắt mặt mừng cho đôi uyên ương. Người nam cao ráo, mái tóc chải vuốt thẳng ngược, khuôn mặt dài dài, nụ cười quyến rũ đến nổi những con con ruồi bay ngang do mãi ngắm nhìn mà đâm sầm vào bánh cưới chết trẻ. Chàng trai khóac lên mình bộ vest đen sang trọng, họa tiết đơn giản, chiếc caravat xám đen tiệp màu càng tôn lên nét huyền bí của chàng. Khi tất cả mọi người đã tập hợp bên nhau, vị cha sứ đứng trên đài cao nhìn xung quanh ra vẻ rất hài lòng. Chàng trai lịch lãm chỉnh vội áo quần đứng nghiêm trang mỉm cười nhìn người đánh đàn. Tiếng nhạc du dương vang lên kèm theo tiếng vỗ tay vang cả một góc vườn làm cho những chú chim đang say ngủ cũng phải lò mò ra xem chuyện gì. Cậu trai thanh thóat với trang phục trắng đang cầm một bó hoa hồng cũng màu trắng điểm xuyến những hoa baby cũng trắng luôn đang bước song song cùng một người tuy lớn tuổi hơn nhưng cũng tỏa sáng không kém. Đến trước lễ đường bàn tay ngọc ngà của cậu được trao lại cho chàng trai vest đen. Cha sứ mỉm cười cảm động đọc lời thề nguyền cho cả hai, hai chàng trai khẽ liếc nhìn nhau rồi lần lượt gật đầu. Cha sứ nén lệ trong khóe mắt và nói câu quyết định cuối cùng. Hai chàng trai trao nhau nụ hôn nồng nàn. Bên dưới mọi người không ngừng vỗ tay chúc mừng, một số cảm động đến mức phải lấy tay áo mà chấm chấm nước mắt. Những chú chim ngáy ngủ khi chứng kiến cũng mắt mũi tèm lem dựa vào nhau mà chúc phúc cho đôi uyên ương. Bên cạnh đó, người đàn ông dẫn cậu trai tiến vào lễ đường đang dựa vào người đàn ông bên cạnh mà khóc. Ôi thật cảm động làm sao. Cuối cùng thì hai đứa cháu bé bỏng của ông cũng nên duyên với nhau. Quẹt quẹt nước mũi sẵn tay chét lên áo người đàn ông kế bên, ông giương đôi mắt ngấn lệ đỏ hoe của mình thủ thỉ.

-         Joongie ah~, cảm động quá anh ơi. Em ước ngày xưa mình cũng được như thế.

Người đàn ông cao hơn ôm lấy người đàn ông thấp hơn vào lòng mà âu yếm. Nắm bắt cơ hội người đối diện đang yêu thương chiều chuộng, người đàn ông thấp hơn bèn mắt chớp chớp, miệng chu chu, tuy đã bốn mươi nhưng trình độ làm nũng của ông chẳng khác gì mấy em tuổi teen nũng nịu người yêu.

-         Joongie ah~ Mình cưới lại lần nữa đi.

Đứng hình, im lặng, không gian, thời gian, cảnh vật như đứng yên không hề có chút động tĩnh nào. Mọi thứ dừng hẳn ngay khi câu nói ấy kết thúc trong tế bào não của người đàn ông cao hơn.

-         Quyết định vậy nhé. Em sẽ bảo KyuJongie chuẩn bị.

Kết thúc hồi tưởng vĩ đại, nguyên nhân dẫn đến hình ảnh anh chàng bảnh bao cùng cuốn sổ tay “Kế họach tổ chức hôn lễ”. Vâng, anh ấy đang tổ chức cho lễ tái hôn của appa và daddy đáng kính của mình đấy ạ.


Haizzz, thở dài cảm thán khổ thân cho cậu Kim của chúng ta. Cũng vì không nỡ chối từ daddy yêu thương cùng ánh mắt van nài của appa đáng kính mà giờ cậu Kim Kyu Jong đây phải vừa tất bật lo tổ chức lễ cưới vừa sắp xếp công việc ở công ty. Ngửa mặt lên trời hận đời, cuối mắt xuống hận đất im lặng làm tròn chữ “hiếu” cao cả.

Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ tái hôn rồi, mọi việc dường như cũng ổn thỏa. Bước nhanh về phía con Audi R8 sang trọng với vỏ bạc thanh thóat, yên vị nơi ghế ngồi thỏai mái, cậu Kim lướt nhẹ tay trên màn hình tìm dòng chữ thân quen. Báo cáo là việc cậu Kim phải làm. Thông thường cậu sẽ báo khi về nhà nhưng hôm nay appa và daddy của cậu đã về quê thông báo và đón ông bà lên dự lễ. Giọng nói hớn hở của daddy khiến cậu bất giác mỉm cừơi. Dady của cậu quả thật rất rất rất đáng yêu. Tuy không còn trẻ gì nữa nhưng đó chỉ là tuổi tác mà thôi, chứ tâm hồn daddy thì rất trẻ con. Có lẻ do khi còn bé tuổi thơ nhiều khó khăn nên bây giờ daddy muốn tận hưởng lại những gì thiếu hụt. Daddy thật ra là con mồ côi, sống trong cô nhi viện, đến khi ra trường thì bương chãi với đời. Tình cờ gặp được appa, hai người bạn share chung căn phòng nhỏ lẹp xẹp. Sống lâu ngày chia sẻ buồn vui cùng nhau, miếng cơm miếng cháo miếng kimchi cũng chia luôn. Lâu dần tình cảm phát sinh rồi sống thiếu nhau cũng không được. Ngày trước appa có một cô người yêu xinh đẹp, dịu dàng luôn quan tâm appa, cũng được ông bà thương yêu lắm. Nhưng rồi lâu ngày appa mới phát hiện ra cô ấy yêu quá hóa cuồng, yêu quá thành ghen lung tung. Tức nước vỡ bờ làm hại luôn cả daddy. Nghe daddy kể khi ấy appa tức giận tát cho cô ấy một cái rồi bế daddy chạy bộ đến bệnh viện. Appa bảo vết sẹo nơi ngực của daddy vẫn còn. Từ đó hai người mới phát hiện mình yêu nhau thế nào. Sống cùng nhau thêm vài năm, cả hai quyết định về ra mắt ông bà. Nhưng thời hai mươi năm trước, xã hội còn mang nặng kì thị, ông bà thấy appa mang daddy về liền phản đối kịch liệt. Bà thì cứ ngồi khóc, còn ông thì tức giận đuổi daddy đi. Appa bị bắt lôi về phòng nhốt trong ấy tận mấy ngày mấy đêm. Daddy bên ngòai quỳ gối kiên quyết “đi cùng nhau thì về cùng nhau, có chết cũng chết cùng nhau” Đến khi appa chịu không nổi đập phá trốn thóat thì khi ấy daddy đã ngất xỉu từ khi nào rồi. Tưởng rằng có thể cảm động được đấng sinh thành rồi hạnh phúc bên nhau nhưng sự thật luôn phủ phàng. Ông bà vẫn “lòng ta cứ vững như kiềng ba chân” quyết không lung lay. Appa bị bắt ép kết hôn, còn daddy thì bị ông cho người trói ở một nơi xa xôi. Thế rồi trước ngày cưới người ta tìm thấy appa trong phòng tắm với cánh tay đầy máu, vội vàng đưa đi cấp cứu. Mạng thì giữ được nhưng sống thì cũng khó khăn. Trong khi đó, daddy trốn thóat ngày đêm tìm đường về gặp appa. Nghe tin appa tự vẫn, daddy suy sụp lao thẳng ra đường mong có thể bắt kịp người thương trên đường về nơi vĩnh cửu. Nhưng người ta nói “trời không tiệt đường người” Ngày daddy được đưa vào viện cấp cứu thân một mình không chút tiền bạc, người ta hờ hững không chịu cứu. Cứ bắt buộc thủ tục rườm rà, nhiêu khê hòng có lý do chính đáng không phải tốn công tốn sức. Tình cờ bà vào chăm appa thấy được, không tình thì cũng nghĩa đứng ra lo cho daddy. Daddy tỉnh dậy thì một mực ôm lấy appa mà khóc, ngày đêm bên cạnh dù chính mình cũng phải mang theo chai nước biển. Ông bà chứng kiến cảnh con mình từ bỏ mạng sống như thế cũng không thể nào ngăn cản được thầm chấp nhận. Giờ chỉ còn mong chờ ngày appa tỉnh lại thôi. Cuối cùng thì trời thương người, appa cũng tỉnh. Ngày appa tỉnh daddy mừng nói không nên lời, chỉ biết lẳng lặng bước ra ngòai mà khóc. Chờ đến khi ông bà ra về mới dám vào gặp appa. Nhìn appa mà nước mắt nước mũi chảy tùm lum, bay đến mà mắng mà chửi. Appa nhìn thương quá cũng không nói lên lời nào chỉ biết cố sức ôm daddy mà thôi. Lễ cưới của appa và daddy khi đó không như lễ cưới của JungMin và HyungJun vừa rồi. Thật ra nó chỉ là buổi cơm trong gia đình ra mắt thế thôi. Ông bà chấp nhận nhưng cũng giấu giếm cốt là tránh thị phi bàn tán. Sau khi “lễ cưới” diễn ra thì appa và daddy từ biệt ông bà đi làm ăn khơi dựng sự nghiệp. Ông bà cũng đồng ý với quyết định như thế, chứ sống ở đây thật không biết phải làm sao. Mang trong người vài đồng tiền, appa và daddy bương chãi hết nghề này nghề kia, nơi này rồi đến nơi kia nhưng không bao giờ thiếu tiếng cười. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng hạnh phúc. Mặc dù với vỏ bọc anh em để người ngòai không kì thị nhưng hai người vẫn phải thay đổi chỗ ở thường xuyên. Appa kể có lần daddy ốm, cần một khỏan tiền lớn để chữa trị nhưng khi ấy biết tìm đâu. Appa đành liều mang số tiền để dành ít ỏi đi chơi chứng khóan, không ngờ từ một được mười rồi lên một trăm. Khi ấy không những đủ tiền điều trị cho daddy mà còn dư một khỏan khá lớn. Cả hai cùng nhau thuê căn nhà lớn khang trang hơn. Chia số tiền ra làm hai phần làm ăn. Daddy muốn mở một tiệm gà rán vì khi ở cô nhi viện daddy thường được phụ bếp làm món gà. Còn appa thì vẫn tự tin có thể làm giàu nhờ chứng khóan nên tiếp tục ngày ngày đến sàn giao dịch. Tiệm gà của daddy những ngày đầu còn vắng khách song sau này khách đến nhiều hơn. Thấm thóat cũng một năm trôi qua, cửa hàng của daddy nay đã kiếm được một lượng khách lớn. Chứng khóan của appa cũng không thua kém, từ nhà nhỏ lên nhà to, từ chung cư sang nhà riêng. Cuộc sống phải nói là cực kì tốt, tiền gửi về cho ông bà cũng kha khá. Nhưng tự tin thành tự ti khi nào không hay, thị trường lại bất động, số tài sản bỏ vào chứng khóan của appa trong một đêm tiêu thành mây khói. Từ gia tài kết xù trở thành tay trắng. Appa suy xụp tinh thần trầm cảm một thời gian. Khi ấy daddy vừa lo bán gà vừa chăm sóc appa. Sáng thì niềm nở đón khách, tối ôm appa mà khóc. Cuộc sống trở lại những ngày vất vả hồi trước. Chữa hết bác sĩ này đến bác sĩ khác, trò chuyện tâm lý hầu như tuần nào cũng đi. Dù thiếu thốn ăn mặc nhưng daddy vẫn quyết không bỏ một buổi hẹn bác sĩ nào, đưa appa đi trị liệu đều đặn. Khỏang nữa năm bệnh tình appa suy giảm, đủ lý trí phụ giúp daddy buôn bán gà. Nhờ vào sức làm việc chăm chỉ, buôn bán vui vẻ, chân thật nên cửa hàng nhanh chóng nổi tiếng. Appa vốn giỏi quản lý kinh doanh nên từ một tiệm gà dần dần lên hai lên ba. Đến bây giờ hiệu gà rán JooSa đã nổi tiếng khắp nước, chi nhánh lan rộng ra đến Nhật Bản, Trung Quốc. Quả là chỉ cần siêng năng chịu khó con đường thành công không bao giờ hạn hẹp. Sau bốn năm kết hôn, appa và daddy quyết định xin con nuôi. Thời ấy thủ tục xin con nuôi cũng như quyền bảo hộ khi đứng tên hai người nam là vô cùng khó khăn. Appa và daddy đã tốn kém rất nhiều để mang cậu thành con chính thức của họ. Thế là Kim KyuJong chính thức gia nhập hộ khẩu nhà appa Hyun Joong và daddy Young Saeng. Được nuôi nấng, dạy dỗ, cưng chiều, cuộc sống quả thật vô cùng hạnh phúc. Nghĩ đến những gì appa và daddy trải qua, cậu Kim không khỏi mỉm cười. Quả đúng là việc tái hôn lần này như một món quà cám ơn của cậu dành cho hai người quan trọng trong đời.

Cuối cùng thì ngày tái hôn cũng đến, không khí vui vẻ tràn ngập một khu vườn. Nơi đây cũng chính là nơi ngày trước MinJun kết hôn. Vì là tái hôn nên sau khi tiến hành lễ mọi người sẽ cùng nhau sang nhà hàng đối diện dùng tiệc vui mừng. Bước đến phòng daddy đang chuẩn bị, Kim cậu tao nhã với áo sơmi xanh trời kết hợp cùng vest màu kem mỉm cười thân thiện. Mấy con thằn lằn trên trần nhà đang ngẩn người nhìn ngắm “tân nương” chuẩn bị đã một phen hú hồn khi bất ngờ nhìn cậu. Quả thật là khủng khiếp khi đến lòai bò sát nhỏ bé mà cũng “vạn tiễn xuyên tim”. Thử hỏi ông trời có còn công bằng là gì nữa không cơ chứ. Daddy của cậu thật sự không bút sách nào tả được. Dù đã bốn mươi nhưng vẫn một nét mặn mà. Da mặt không vì tuổi tác mà nhăn sần vô cùng sáng rỡ mịn màng. Mái tóc được chải gọn gàng suôn nhẹ, bộ vest trắng càng làm tôn lên vẻ cao quý ngời ngời của người kia. Mỉm cười tiến tới ôm lấy daddy, thế này thì appa sau khi thấy xong có mà mất ngủ thôi. Chỉ tội nghiệp mấy cô nàng makeup chuẩn bị cho daddy, ai nấy cũng ngần ngại cúi đầu chẳng dám nhìn vào gương mà tuổi thân. Chỉ hận không thể trách vấn Mụ Bà thiên vị.

Sau khi kiểm tra daddy đã chuẩn bị chu đáo, cậu Kim theo bước hành lang tiến ra sân vườn. Gió cuối thu nhè nhẹ kèm theo chút se lạnh của mùa đông sắp đến. Cây cối lá vàng rơi rụng lãng mạn đến vô bờ. Những chú kiến chăm chỉ hôm nay cũng chỉ ngồi sếp hàng cạnh nhau để chứng kiến hôn lễ. Gia đình chim ngáy ngủ đang bận nhiều chuyện cùng những chú bướm về hôn lễ ngày hôm trước cũng như thế này. Mấy con ruồi học được kinh nghiệm từ những cái chết oan uổng của đàn anh chị đi trước nên bay lượn có vẻ cẩn thận. Nhưng người ta nói “sống chết có số”, “ tránh vỏ dưa cũng gặp vỏ dừa” chỉ tiếc thay cho chúng vì tiết kiệm nên phần bánh kem bảy phần giả ba phần thật. Dù cho không chết vì kem cũng chết vì va đập mà chấn thương não tử vong. Chẹp! Tiếc thay cho một đời ruồi.

Nhìn ngắm xung quanh không khí quả thật vô cùng náo nhiệt. Mọi người quen đều có mặt chiểu thiếu mỗi ông bà thôi. Khi appa và daddy về đón thì ông bà đã cao bay sang Ai Cập xem xác ướp. “Vợ chồng” MinJun cũng vừa đi tuần trăng mật về đang phân phát quà cho mấy dì trong hội đồng quản trị – hình như mấy dì ấy lập hội tên KARA thì phải. Appa đang đứng tiếp chuyện với bác Yun và bác Jae. Hai bác này ngày trước là bạn của daddy trong cô nhi viện, tình thân như anh em hủ túc. Có cái gì cũng chia cho nhau, nhưng daddy sau này ngồi ngẫm nghĩ vẫn là khi ấy phần mình luôn ít hơn phần bác Jae! Khi trưởng thành cả ba cùng nhau rời cô nhi viện. Daddy quyết định lên Seoul lập nghiệp, hai bác YunJae thì muốn về quê bác Jae tìm lại người thân cho bác ấy. Hẹn nhau ba tháng sau dù có thực hiện được ý nguyện hay không cũng phải quay về cô nhi viện gặp nhau. Đến ngày hẹn cũng là ngày daddy đổ bệnh không thể về, sau khi hết bệnh liền tức tốc bắt xe đến cô nhi viện nhưng hai bác YunJae đã không thấy đâu. Đến tận khi tiệm gà của daddy bắt đầu đông khách cũng là lúc gặp lại hai bác ấy. Người ta nói “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” cuộc tương phùng cũng nhờ một chữ “duyên” mà nên. Đó là một tối  mùa đông lạnh, tiệm gà đông đúc khách ra vào vì đêm đó đúng ngay Noel. Appa và daddy làm bở cả hơi tay đến gần nửa đêm khách cũng vắng dần, cả người mệt mỏi đang định dọn hàng. Ai ngờ có hai vị khách tiến vào, appa đang do dự không biết có nên bán hay không, nhưng thấy khách nài nĩ quá đành thôi, dù sao cũng là giáng sinh, không thể để mất vui được. Daddy khi ấy bận dọn dẹp trong bếp nên nghe gọi món vẫn cứ theo công việc mà làm. Khi hai vị khách ăn xong liền mong muốn được gặp đầu bếp, họ bảo ăn gà nơi đây khiến họ nhớ đến kí ức tuổi thơ nơi cô nhi viện. Sau khi gặp được đầu bếp thì cứ như có ba bức tượng dựng trong tiệm, khắc sau thì tất cả chặt nhau, daddy khóc hưng hức, bác Jae cũng chả kém, chỉ có bác Yun còn giữ được bình tĩnh mà vỗ về. Đêm đó, trong tiệm gà, cuộc trùng phùng cùng bao hồi ức tuổi thơ cứ thế miên man suốt đêm.

Giật mình khi có ai đó vỗ vai, nhìn lại mới biết người đứng trước mặt là bác Chun. Bác ấy là em rễ của bác Jae, tức là “người thương” của bác Su. Thì ra bác ấy muốn xin địa chỉ các nơi tổ chức lễ tái hôn. Haizzz, thật khổ cho bác, bác Su cũng muốn tổ chức tái hôn. Hai bác này, cậu Kim đây thật không tài nào diễn tả được nổi. Nếu như appa cưng daddy bao nhiêu, bác Yun lo cho bác Jae bao nhiêu thì ở bác Chun lại là gấp vạn lần. Chỉ cần bác Su nói một tiếng bác Chun sẵn sàng đáp ứng ngay. Nhưng nghĩ cũng tội, thử bác ấy không làm xem có tòan mạng với bác Su không. Nói thế thôi chứ bác Su cũng thương yêu, chiều chuộng bác Chun lắm. Có điều phiền tóai là dạo gần đây, bác Su và appa dính nhau không rời bởi một điểm chung – đá banh. Phải nói là cực kì ham thích luôn ấy chứ. Hội kinh doanh của appa có lập ra đội bóng đá, thế nên là cứ rảnh là hai người lại tung tăng ra sân mà tập luyện. Chỉ tội bác Chun đi theo chăm lo cho “tình yêu” nào nước, nào khăn, nào thức ăn đầy đủ cả. Còn daddy hả? Mọi người đừng hỏi, giận rồi. Chung quy là ghen thôi. Nhưng mà appa đầu đần của Kim cậu không dễ nhận ra cho lắm. Cứ hay hí ha hí hởn nhe răng mà đi đá bóng bỏ daddy ở nhà ra vô có một mình. Lần trước giận quá cãi nhau um xùm, cuối cùng daddy bỏ đi, đến khi trở về không còn thấy appa đâu nữa. Gọi điện thọai cũng không được, daddy ngồi khóc đến ngủ thiếp khi nào không hay. Đến khi cậu Kim về xanh tái hết cả mặt mũi. Một tuần appa không có ở nhà là một tuần daddy bệnh nằm trên giường suốt. Đến khi appa trở về daddy ôm appa khóc tức tửi, nào hứa sau này không thế này không thế kia nữa, đừng bỏ daddy. Hức, Kim cậu đứng ngòai mà không khỏi bùi ngùi chậm chậm nước mắt. Sao mà appa và daddy của cậu lại lãng mạn đến thế kia chứ, hức hức. Appa thấy daddy bệnh lòng nặng trĩu một bầu tâm sự, đợi khi daddy ngủ say mới ra ngòai. Thở dài một trượng kể hết sự tình cho cậu con trai nghe. Omo, thì ra appa của cậu Kim đây là cùng bác Jae du hí tận Canada. Hôm ấy, bác Jae cãi nhau với bác Yun, buồn bực định qua tìm daddy chia sẻ, ai ngờ daddy giận apa bỏ đi mất tiêu. Tình cảnh cũng chẳng ai hơn ai nên quyết định cùng nhau du lịch cho khoay khỏa. Nào ngờ vì thế mà khiến cho daddy đến đổ bệnh cả tuần. Thương bao nhiêu thì giận mình bấy nhiêu, chỉ sợ daddy biết chuyện lại tức giận buồn bực mà đổ bệnh tiếp nên hai bố con đành lẳng lặng mà giấu nhẹm luôn. Nào ngờ một ngày cùng nhau họp mặt bác Su nhỡ miệng nói ra sự thật tàn nhẫn khiến cho cả đêm đó appa cứ như học sinh bị cô giáo phạt mặt mày buồn so sầu thảm ôm gối ra ghế ngủ. Cậu Kim thấy cũng xót nhưng nghĩ đến daddy thôi thì im lặng mà về phòng, dù sao ai biểu appa đi mà không nói làm gì. Chung quy chẳng hiểu thế nào sáng hôm sau lại thấy appa lò mò từ trong phòng bước ra, vẻ mặt vô cùng sung sướng, còn daddy thì cả ngày nằm trong phòng, cơm nước appa mang vào phục vụ nhiệt tình. Cậu Kim đây cũng lo lắng hỏi han nhưng appa bảo không sao, định vào xem daddy thế nào thì appa ngăn lại bảo là không tiện, chuyện người lớn. Kim cậu tuy trẻ tuổi nhưng hiểu biết không kém, với lại nhà trường từ thời trung học đã dạy hết rồi còn đâu. Ngẫm nghĩ tối qua hai người “mưa gió” làm lành nên sáng nay daddy……………haizz, thương daddy quá, cái số làm uke nên nó thế.

Trở lại với hôn lễ nào, bây giờ cũng gần đến giờ làm lễ rồi, cần phải tập trung lại thôi. Tiếng nhạc vang lên tèng teng teng teng, tiếng mọi người vỗ tay bốp bốp kèm theo tiếng mấy chú chim hót líu lo, chắc là lần này có chuẫn bị đây mà. Daddy được bác Jae dẫn vào lễ đường rồi chuyển qua cho appa. Hai người tay trong tay cùng chấp thuận lời thề nguyện từ vị cha sứ. Trao nhau nụ hôn bên cạnh những lời chúc phúc. Quả thật, sau bao thăng trầm, bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có một ngày appa và daddy được tận hưởng cảm giác sự kiện quan trọng nhất đời người này. Thương appa, thương daddy, cậu Kim không khỏi tránh một lần nữa bùi ngùi. Sau khi dứt nụ hôn, mọi người hân hoan kéo nhau sang nhà hàng dự tiệc. Chỉ vừa chuẩn bị đi thôi đã thấy bóng dáng một cậu trai chạy cật lực với tốc độ chóng mắt. Khỏi nói ai cũng biết đó chính là con ma tham ăn – ChangMin – con của hai bác YunJae. Cậu Kim nắm tay appa và daddy rảo bước vui vẻ tiến đến nhà hàng. Hôm nay không say không về rồi!


Chung vui cả ngày cuối cùng cũng vãn tiệc. Khách mời lần lượt kéo nhau ra về. Bác Jae, bác Su và daddy say đến độ không còn biết gì nữa, cứ hò reo hát múa tung tăng, chỉ tội ba đấng lang quân vất vả kiềm chế. Đến khi không còn cách nào chỉ biết bế “vợ” mình lên đi thẳng ra xe. À, còn quên cậu Kim nữa chứ, cậu ấy đang mãi lo cho cái đống hỗn tạp trong nhà hàng kia kìa. Quả là bãi chiến trường mà. Cộng thêm khi nãy dì Hara vì ham vui biểu diễn màn lộn vòng, hấp tấp thế nào vướng dây điện đèn chiếu sân khấu làm sập đổ hết một góc. Dì Guyri thì giận dữ lôi dì Hara ra mà dạy bảo. Những người còn lại thì cũng ngà ngà say, chẳng thể nào kiểm sóat nổi nữa. “Vợ chồng trẻ” MinJun thì đã âm thầm nắm tay nhau lặng mất từ lâu rồi. Cũng chả trách được, “vợ chồng” mới cưới, tuổi trẻ yêu thương cuồng nhiệt mà. Giờ thì hay rồi, cậu Kim đây phải giải quyết tất.



Mệt mỏi ra xe về nhà, trên đường về dù có mệt, có bực nhưng trên môi cậu Kim lúc nào hiện hữu nụ cười hạnh phúc. Lái xe vào, bước đến cửa nhưng mở mãi không ra. Sao kì vậy chứ? Móc điện thọai gọi cho appa, mãi hồi lâu mới thấy appa bắt máy. Tiếng thì không nghe đâu chỉ nghe tòan tiếng thở. Hồi sau nghe được từng câu chữ rời rạc bảo cậu Kim tối nay ra khách sạn ngủ hay đi đâu chơi, mọi chi phí appa lo hết. Chưa nói hết câu đã nghe tiếng hét của daddy “Đau” rồi tiếng dỗ ngọt của appa “Sẽ hết ngay thôi” rồi cụp. Quả thật, quả thật, giơ hai tay ngửa đầu lên kêu trời. Nhưng khổ nỗi chỉ thấy mỗi bác Trăng đang bận cầm camera quay lén tư tình nhà người khác. Lủi thủi như bị ba mẹ bỏ rơi, đồng chí phản bội, bạn bè ruồng bỏ, tự kỉ như con ma xó. Cậu Kim lại một lần nữa lên xe phóng thẳng. Này thì “appa lo hết” nhé. Con sẽ xem thử khi appa nhìn cái bill thì appa sẽ thế nào đây.


Ở một góc kia của Seoul, có một người mang kính cận, lướt máy tính bảng, nhẩm tính kế họach tái hôn, bên cạnh còn một người mãi say ngủ sau trận hoang lạc. Góc còn lại ồn ào đến nhức đầu “Chunnie, chúng ta phải tái hôn”. “Lần này tái hôn em muốn được nằm trên”….


Chim bay, cò bay, con cá tung tăng bơi lội. Một ngày bận rộn rồi cũng trôi qua. Cuộc sống vẫn cứ thế mà tiếp diễn. Hôm nay thế này ngày mai lại thế nọ, ai đóan trước được tương lai thế nào. Thôi thì cứ sống cho hôm sau không phải hối hận là được.


.::End::.

19 comments:

  1. woa, fic này cool quá bạn ơi! đọc vui thật!

    ReplyDelete
  2. Mụ Chì thật là bít vít fic BỰA BỰA nhá ^^
    Chà chà fic này ngây ngô trong sáng thấy ớn luôn á =]]
    Mụ bít không , tui vừa đọc vừa bị sạc nước á , ôi ôi đau bụng quá =]] cười muốn vỡ miệng luôn há há há há , mụ Chì đúng là Chì Siêu Nhân của lòng Kyo mà há há há , ta iu cái fic này nhá , fic này là ngoài mong đợi của ta nhá ^^ ta cứ lo sợ rằng Mụ sẽ vít sad là ta hận Mụ lun á =]]
    ôi OMO con đường đầy gian nan của Hờ Sờ thật là chấm chấm nhá =]]
    ta cứ tượng là lúc đầu sẽ khó khăn , ai nhè cưới nhau rồi lại gặp khó khăn về tiền bạc =]]
    sao Mụ không cho Daddy mở quán CARI GÀ VẬY , TA RẤT LIKE ĂN CARI GÀ CHẤM BÁNH MÌ LẮM Á =]]
    BIRTHDAY NÀY NÀNG BAO TA ĂN CARI GÀ NHÁ =]] *GIÃY GIÃY*

    ReplyDelete
  3. s viết cái fic em đỡ không nổi s ơi!

    ReplyDelete
  4. hôm nay tôi zo chém fic Chì Chì nè *keke* chém không còn chỗ chê *cười gian xạo*
    [Quẹt quẹt nước mũi sẵn tay chét lên áo người đàn ông kế bên, ông giương đôi mắt ngấn lệ đỏ hoe của mình thủ thỉ.]
    Saeng ở dơ quá nhá =]] *gớm*
    [Joongie ah~ hay mình tái hôn đi.]
    mụ Chì à , tui nghĩ là từ "Tái Hôn" chỉ dành riêng cho những người mất vợ mất chồng hoặc là vợ chok ly dị nhau mới có quyền tái hôn á *chọt chọt*
    đáng lí ra mụ phải viết là fic "Đám cưới vàng" hoặc "đám cười bạc" hoặc là "đám cưới kim cương" á =]] mụ không biết vụ này à , từ 30 tuổi trở lên muốn tổ chức lại kỉ niệm ngày cưới ,người ta gọi là "bạc" 60t trở lên gọi là "vàng" 100t gọi là "kim cương" ^^

    tôi sẽ nói cảm xúc của tôi khi đọc fic này nhá =]]
    vừa đọc mà cảm xúc cứ như là phi thân á , pà làm tôi quay cuồng luôn á , fic Chì viết những chi tiết diễn biến rất là nhanh gọn lẻ ^^, trong đầu tôi cứ hiện ra từng thước phim + hình ảnh HyunSaeng *mắc cười quá*

    [Nhưng rồi lâu ngày appa mới phát hiện ra cô ấy yêu quá hóa cuồng, yêu quá thành ghen lung tung.]
    chỗ này giống tôi quá *keke*
    [Tức nước vỡ bờ làm hại luôn cả daddy. Nghe daddy kể khi ấy appa tức giận tát cho cô ấy một cái rồi bế daddy chạy bộ đến bệnh viện. Appa bảo vết sẹo nơi ngực của daddy vẫn còn.]
    chỗ này là sao ,là cô ta lấy dao chém Daddy à =]]

    [Đứng hình, im lặng, không gian, thời gian, cảnh vật như đứng yên không hề có chút động tĩnh nào. Mọi thứ dừng hẳn ngay khi câu nói ấy kết thúc trong tế bào não của người đàn ông cao hơn.]
    *ôm bụng cười lăn lộn* Saeng yêu của lòng tôi thật chi là không đỡ nổi há há ~~~

    ReplyDelete
  5. bợn Chì ghi nhận ý kiến của bợn Kyo và đã sửa lại rầu nhá.
    uhm chỗ bà thắc mắc cụ thể là thế này:

    Vì người đó nghĩ nếu không có được Joong thì không ai có được cả. Liền rút dao đâm Joong rồi định tự tử theo luôn. Ai ngờ Saeng đỡ thay Joong, Joong hỏang quá đánh lại người đó, xô người đó ra rồi bế Saeng chạy đến bệnh viện.

    thank cưng đã vào đọc fic của s

    ReplyDelete
    Replies
    1. pà edit lại time đi , giờ comt là 8:46 PM sao lại thành giờ AM =]]

      Delete
  6. Chì đúng là 1 nhà biên kịch biên tập biên soạn giỏi nhất nha ^^
    tui càng đọc + xem + si nghĩ = tôi trở thành 1 đạo diễn luôn á =]]
    nói tóm lại là fic này SO VERY VERY GOOD GOOD GOOD Á

    ReplyDelete
    Replies
    1. wa' khen wa' khen =]] pa` doc nhiu` fic cua may au khac di, hay hon nhiu`

      Delete
    2. au nào chỉ coi :D
      tôi làm biếng đọc fic lúm , tôi chỉ like đọc của pà viết thâu à *keke*

      Delete
    3. ta chỉ like đọc fic của vợ Saeng viết thâu =]]
      vợ Saeng là nhất =]]

      Delete
  7. [chỉ tiếc thay cho chúng vì tiết kiệm nên phần bánh kem bảy phần "gia(" ba phần thật. Dù cho không chết vì kem cũng chết vì va đập mà chấn thương não tử vong. Chẹp! Tiếc thay cho một đời ruồi.]
    *keke* [gia(] tìm được lỗi nhá *vỗ tay* =]]

    [Appa đành liều mang số tiền để dành ít ỏi đi chơi chứng khóan, không ngờ từ một được mười rồi lên một trăm.]

    cái này là do mụ Au cho 1-10-100 nhá , nếu là sự thật thì Appa không có may mắn như thế đâu á , ta phải cảm tạ Chì aka nhá ,nếu không thì Daddy của ta không biết sẽ đi về đâu =]]
    tại sao tại sao mụ không cho mở quán Cari gà hả , why why why lại là quán gà rán *bốp cổ lắc lắc*

    "ngước lên trời hận đời vô đối , ụp mắt xuống gối ngợp thở chết queo" =]]

    ReplyDelete
  8. [Chung quy chẳng hiểu thế nào sáng hôm sau lại thấy appa lò mò từ trong phòng bước ra, vẻ mặt vô cùng sung sướng, còn daddy thì cả ngày nằm trong phòng, cơm nước appa mang vào phục vụ nhiệt tình. Cậu Kim đây cũng lo lắng hỏi han nhưng appa bảo không sao, định vào xem daddy thế nào thì appa ngăn lại bảo là không tiện, chuyện người lớn. Kim cậu tuy trẻ tuổi nhưng hiểu biết không kém, với lại nhà trường từ thời trung học đã dạy hết rồi còn đâu. Ngẫm nghĩ tối qua hai người “mưa gió” làm lành nên sáng nay daddy……………haizz,]
    chính chỗ này nè , làm đầu óc tôi rối bờ =]]]]]]
    tôi đã cố không nghĩ tới cảnh đó , nhưng đó cứ hiện ra =]]]]]

    ReplyDelete
    Replies
    1. ta nói để reader tưởng tượng còn kinh khủng hơn là cho người ta biết rõ ràng =]] cơ mà sẽ có lần tui viết rõ ràng cho bà hộc máu =]]

      Delete
    2. tui đã quen biết pà cũng lâu lắm gòi , mà tui cũng đang đợi chờ pà quăng cho tui xem YA thế nào , mà pà cứ hứa lèo hoài là sao =]] *tát*

      "cơ mà sẽ có lần tui viết rõ ràng cho bà hộc máu =]]"
      ờ quăng nhanh nhanh cho tui xem đê mụ Chì đáng géttttttttt =]] suốt ngày bắt tui chờ hóng cả cổ dài 501km =]]

      mà xem + đọc ya làm giề mà hộc máu gớm vợi mụ kia =]]
      ta chỉ xem nhiều cách HOT bị thiếu máu thâu =]]

      Delete
  9. [Ở một góc kia của Seoul, có một người mang kính cận, lướt máy tính bảng, nhẩm tính kế họach tái hôn, ]

    chỗ này tui tưởng là Appa đang tính trả nợ nừng tốn hết bao nhiêu tiền vì lo vụ tái hôn chứ =]]
    kết hôn xong lo mà trả nợ , đời là thế =]]

    [bên cạnh còn một người mãi say ngủ sau trận hoang lạc.]
    có phải là Uke daddy không hả mụ Chì =]]

    ReplyDelete
    Replies
    1. cái đó là bạn Yun đó, còn người bên cạnh là bạn Jae =)) bạn Yun là bố Gấu ngốc suốt ngày toan tính mấy điều dễ thương hết cỡ =]] thấy HyunSaeng làm đám cưới thế cũng muốn ham hố mà làm theo =]] ta nói cái couple YunJae này nếu mà viết bựa thì bựa còn hơn cả HyunSaeng =]]

      Delete
    2. ờ hôm nào pà rảnh thì viết YunJae cho ta xem đê =]]

      Delete