Young Saeng ah~
Vui lắm anh à! Cái cảm giác này thật đúng là lâu lắm rồi em mới có được đấy. Hôm qua thì xem cái fancam hôm nay thì xem hình lại. Aigoo, chàng trai này! To đầu thế rồi mà còn khóc như thế cơ đấy. Bad boy kiểu gì không biết nữa hà.
Nói thật với anh, khi xem fancam ngày diễn đầu tiên của anh, quả thật xúc động nhiều lắm luôn ấy. Cái cảm giác thế nào nhỉ? Đầu tiên là nhớ, sau từng ấy thời gian chỉ được thấy anh qua những tấm ảnh thì hôm đó thấy anh sinh động trong vai diễn, tóc vàng, khuôn mặt mủm mỉm, cái dáng tròn tròn chay từ trong sân khấu ra, dường như hình ảnh Prince ngày nào đã trở lại rồi đúng không? Tiếp đến là giọng hát của anh. Cái giọng hát em nhớ tha thiết ấy thì hôm nay lại được nghe rồi. Theo đó lại mỉm cười hạnh phúc, ừ, thường ngày cứ chửi anh, mắng anh rồi nói này nói nọ ấy thế mà thấy anh thì tim cứ đập thình thịch lên, mắt mũi cứ cay cay. Rõ là đáng ghét mà! Và một điều, một điều khiến em khóc, cái cách những đàn anh ôm anh, cái cách họ nhìn anh. Thân thiết và yêu thương. Anh biết không? Em tự hào, em an tâm, em như trút được một gánh nặng nào đó mà mình tự đặt ra. Trong tâm trí em, anh luôn là một chàng trai ít nói và ít biểu hiện cảm xúc của mình, với em anh khó gần gũi vô cùng. Nhưng khi thấy được họ yêu thương anh như thế thì em vô cùng vui anh à. Thấy anh được mọi người thương yêu như thế thì em an tâm lắm.
Vắng một thời gian rồi thì ngày hôm qua cũng là ngày diễn cuối cùng của anh rồi. Bất ngờ thật đấy khi thấy anh khóc. Chẳng biết nữa, khi ấy chỉ ngồi nhìn cảnh anh khóc thế thôi chứ chẳng nói gì, chỉ nhìn và nhìn. Có lẽ cảm giác bị bay đi hết rồi cũng nên. hì hì~! Nhưng cảm giác thì tốt lắm anh à. Nhớ ngày nào có người cứ ngước mắt lên rồi nuốt nước mắt vào lòng hay là giả vờ vén tóc để lau nước mắt. Miệng thì cười hì hì, tay thì vỗ vai người này người kia. Còn giờ thì có lẽ anh thỏai mái hơn nhỉ, muốn khóc là tự nhiên sẽ khóc đúng không. uhm, như thế thì cũng tốt lắm đấy, có sao thì cứ thế đi nhé!
Nhạc kịch đầu tiên chỉ có mỗi đứa em Kyu đi xem thôi nhỉ? Buồn không anh? Những người còn lại có nhắn tin hay hỏi thăm gì không? Thật muốn thấy những thành viên khác đến xem! Ít ra để thấy ấm áp một chút anh nhỉ! Thời gian thế mà trôi nhanh quá! Đã hơn một năm rồi!
Saeng này! Kết thúc nhạc kịch rồi anh sẽ làm gì tiếp đây? Lịt thì chuẩn bị đóng phim, cả Kyu nữa, Tom và Jerry thì lo cho các họat động ở nước ngòai. Còn anh? Mà thôi trước hết thì hãy tận hưởng noel và năm mới đi cái đã. Saeng ơi! Có ai bên cạnh anh không vậy? Đã 26 tuổi rồi đấy! Tìm được người yêu anh chưa? mong rằng noel năm nay anh sẽ được ở bên người anh yêu và đương nhiên cũng yêu anh nữa. Saeng, hãy tìm người yêu mình hơn cả mình yêu người nha anh. À mà, về nhà thăm ba mẹ đi anh à! Hãy về và chia sẻ cảm xúc với vai diễn đầu tiên đi nào.
uhm.... Saeng ơi! Thấy lạ không? Hôm nay em viết cho anh ở một nơi vô cùng mới! Nhà riêng của em. Ngày trước khi muốn viết cho anh cái gì đó đều phải suy nghĩ nhiều, nhưng giờ ở đây thì thỏai mái lắm anh à. Nói hết tất cả những gì mình nghĩ ra. Uhm... vui!
À mà, sao trong nhạc kịch anh đấp phấn chi mà dày thế hử???????
aaaa~~~~ uhm~~~~ Saranghe~~~~
*chấm nước mắt* pà Chì à ~~~ qua đây cho mình *ôm hun* 501 cái nhá *lau nước mắt*
ReplyDeleteVợ ơi vợ à ~~~ Chồng về đây thăm Vợ nè =]] , Vợ ra đón Chồng vào nhà đê *cười điểu* Vợ đừng buồn nữa nhá , Chồng yêu Vợ + nhớ vợ nhiều lắm đới *ôm hun 501 cái* vợ à... chồng biết Vợ yêu thương Chồng nhiều lắm cũng như chồng yêu vợ *lèm bèm* =]] Vợ Chì ơi Chì à Sangranghae ^^ *chụt chụt*
ReplyDelete