Nắp hộp

[Fanfic] Đầu to - HyunSaeng

Tittle: Đầu to
Author: me =]] Chì chong chắng =]]
Disclaimer: Đơn giản là họ thuộc về nhau…
Rating: ế ế cấm chẻ em dưới 15 tuổi xem =]] có ya hay không thì trc mỗi chap sẽ báo =]]

Pairing: HyunSaeng ngàn đời cụa nòng Chì và một ít YunJae cũng của nòng Chì nốt =]]
Category: =]] ta nói là bựa =]] và có tí xíu sad thâu :">
Summary: Người ta nói Đầu to thì óc như trái nho, xem thử trong đây thì thế nào nhé!

Chap 1: Thủ lĩnh đầu to

Tôi là con một và đương nhiên sẽ được cưng chiều hết mực. Tôi muốn gì sẽ được đó. Và tôi hòan tòan hài lòng với những gì hiện tại đang có. Hiện tại đang có tức là tương lai tôi sẽ khác. Nhưng tôi không ngờ cái tương lai mà tôi nói nó lại xảy ra nhanh đến như vậy. Chuyện xảy ra vào ngày trời thu rất đẹp, tôi đang chơi cùng chú cún con mà ba mẹ tặng tôi vào hôm sinh nhật. Vì nhà chỉ có mình tôi không có anh em gì cả nên tôi đặc cách cho chú cún làm em của tôi, Joong2. À tôi chưa nói cho mọi người biết tên tôi nhỉ? Tôi tên là HyunJoong, Kim HyunJoong, là Joong1 anh của cún con Joong2. Tôi năm tuổi còn Joong2 thì chỉ có sáu tháng tuổi thôi. Nghe có giống tên những robot trong đội thám tử không? Yep! Robot Joong1 và robot cún Joong2, biệt đội tiêu diệt sự xâm nhập của người ngòai hành tinh, sẵn sàng hy sinh bảo vệ Trái Đất, chiếm cứ các hành tinh khác, thu phục họ làm việc cho người Trái Đất.


Chéo chéo, bằng bằng, Joong2 mày phải lập tức cắn chân nó lại, không cho nó chạy về phi thuyền căn cứ. Nó mà báo tin đựơc thì sẽ có một biệt đội Đầu to tấn công Trái Đất, khi đó người Trái Đất sẽ biến thành cư dân đầu to. Tôi vừa chạy vừa lấy súng bắn vào tên đầu to tóc dài. Hừ! Chúng nó thật tinh ranh mà, nhưng làm sao qua mắt được Đội trưởng đội bảo vệ Trái Đất Joong1 được. Sau khi hạ gục tên đầu to tóc dài, tôi men theo hàng rào tiến tới lôi tên đầu to hình tam giác quẳng lên không trung, cuộc đời tên đầu to kết thúc bằng một tiếng “bộp” oanh tạc. Tôi đã tiêu diệt được hai tên ác bá, giờ cần phải tiếp viện cho Joong2. Lấy ống nhòm ra săm tia tỉ mỉ, tôi phát hiện Joong2 đang tranh đấu với tên đầu to màu xanh, tên này đúng là đầu to, to đến không thấy chân tay đâu hết. Nhưng từ chỗ tôi đứng mà chạy sang đó thì quá nguy hiểm. Đồng bọn của hai tên đầu to kia trên phi thuyền sẽ thấy tôi mất, và ngay sau đó, chúng sẽ kết liễu đời tôi, như vậy thì Trái Đất này gặp nguy mất thôi. Không thể như thế được! Dù có chuyện gì xảy ra tôi cũng quyết bảo vệ Trái Đất. Thế là tôi men theo vành đai bảo vệ trườn thẳng về phía gò đất năng lượng, từ gò đất năng lượng tôi phải chạy thật nhanh đến với Joong2 để tiếp viện. “Xọat” tôi đã đến gò đất thành công, bây giờ chỉ cần chút xíu nữa thôi tôi sẽ bảo vệ được Trái đất, sẽ trở thành anh hùng, sẽ được thưởng một dĩa tokbokki hảo hạng. Tôi nhắm mắt hít một hơi thật sâu chuẩn bị tinh thần chạy. Một, hai, baaaaaaa

-Joongie!

Tôi giật mình khi có người kêu, phải làm sao đây? Tiếng giống tiếng omma quá, omma à, con nghe omma kêu rồi nhưng vì sự tồn tại của Trái đất, vì âm mưu Đầu to hóa nên con sẽ bỏ tình hy sinh vì việc lớn, omma cứ chờ ngày con huy hòang trở về.

-Joongie! Nghe omma kêu không?

Omma à, Trái đất đang gặp nguy mà omma. Con biết omma lo lắng cho con nhưng quả thật người Trái đất đang gặp nguy hiểm omma ơiiii

-AAAAAAAAAAA

-Tại sao omma gọi con không trả lời mà vẫn còn chạy lung tung vậy hả?

Đến lúc tôi nhìn lại thì đã thấy cả sân sau nhà tan hoang không còn gì nữa. Cây lau nhà của omma bị tôi vứt xuống sàn nước. Cái xô bón phân của appa thì nằm vắt vẻo trên hàng rào. Luống rau vừa mới trồng thì có một vệt dài như ai đó vừa lấy giẻ lau qua. Còn Joong2 thì vẫn mãi còn đang bận vật lộn với trái banh. Nhìn lại mình thì tôi thấy quần áo lấm lem bùn đất. Vậy là biệt đội đầu to đã bị tôi tiêu diệt hay chưa? Tôi đã chiến thắng hay thất bại rồi? Lỗ tai tôi đau quá, có lẽ là trúng đạn của bọn chúng rồi. Omma vẫn nhìn tôi đầy bực tức và đang la hét cái gì đó. Không lẽ tôi đã thua và có người bị biến thành đầu to rồi? Không thể được! Rồi tôi cũng thành người đầu to ư? Không! Hjc, tôi không muốn thành người đầu to, hjc, huhu omma, con không muốn thành người đầu to, người đầu to sẽ nằm ngủ hai chân chỏng lên trời đó, huhu con không muốn. Omma thấy tôi khóc liền ngồi xuống xoa đầu tôi, có lẽ omma muốn an ủi tôi đó mà. Nhưng thế nào tôi cũng không tha thứ cho mình được, đường đường là Đội trưởng mà lại thất bại, đưa Trái đất vào tình trạng nguy hiểm thế này là không được.

-Joongie ngoan, đừng khóc nữa, xem omma dẫn ai về nè.

Tôi nín, không khóc nữa, lỡ như tụi đầu to đó còn ở đâu đây nhìn thấy tôi khóc thế nào cũng chê cười Đội bảo vệ của tôi cho mà xem. Nghiêng đầu nhìn ra phía sau lưng omma, tôi thấy có cái gì đó đang nhúc nhích. Không lẽ, có người bị biến thành đầu to, hay là omma “tuyển” thêm cho tôi một robot nữa, robot cún Joong3 à? Tôi vừa háo hức vừa lo sợ nghiêng đầu hơn nữa nhìn cho rõ.

-AAAAAAAAAAAAAAAAAA, Thủ lĩnh Đầu to.

Tôi chạy sang và nhanh như chớp tôi nắm lấy áo đè nó xuống đất. Kì này thì tôi sẽ tiêu diệt chỉ huy của chúng nó xem chúng nó sẽ chiến đấu thế nào. Tôi vung tay định đánh nó nhưng omma cản lại, đẩy tôi ra và kéo nó vào lòng. Gì thế này? Omma là gián điệp à? Sao lại bênh người ngòai Trái đất? Tôi dùng ánh mắt bực tức nhìn omma mong tìm ra cây giải thích. Nhưng omma chỉ nói gọn một câu:

-Tắm rửa sạch sẽ rồi lên quỳ gối chờ mẹ.

Tôi hằn hộc bỏ đi, trước khi đi còn nhìn tên Thủ lĩnh Đầu to đang ôm mẹ tôi khóc. Hứ! Chuyện gì đang xảy ra thế này? Hay cả thế giới đã bị chúng nó cho uống thuốc nghe lời hết rồi?

Mỏi chân quá, chân tê hết rồi huhu, chân tôi đau quá huhu. Omma ơi sao bắt con quỳ hòai thế này huhu. Omma, đó là chén của con mà sao omma lấy cho thằng thủ lĩnh đó ăn huhu. Ớ, chẳng phải omma bảo bánh kem đó là làm để khen con vì bài kiểm tra được 99điểm sao? Omma, nó ăn cái bánh đó của con kìa huhu. Mỏi chân quá huhu.

Omma, con biết omma sẽ đến để đỡ con lên rồi ôm con vào lòng mà. Rồi omma sẽ dọn cho con một bàn tòan thức ăn luôn đúng không? Omma con yêu omma lắm. Con sẽ cố gắng ăn để khỏe và chiến đấu tiêu diệt lũ đầu to bảo vệ omma, bảo vệ Trái đất thân yêu của chúng ta. Ơ, sao omma bế thằng thủ lĩnh đầu to đó mà không bế con. Nó đã ăn nhiều như thế rồi mà còn không đủ sức đi à? Nó giả bộ đó omma, nó đang lấy lòng omma để tìm cách tiêu diệt Trái đất đó. Huhu omma không thương Joongie nữa hả omma, huhu, Joongie đau chân quá huhu.

-Joongie lại đây!

Sau khi bế thủ lĩnh đầu to lên tầng trên, khỏang một lúc lâu sau thì omma trở xuống và lại bên ôm tôi đứng dậy. Omma dùng tay lau nước mắt cho tôi rồi dọn cho tôi một bàn đầy sụ thức ăn. Ye, ye, ye! Thế là omma đã biết ai là người tốt ai là người xấu rồi đúng không? Con biết mà, khi nãy là omma đang dụ khị nó để nó tin tưởng omma sau đó omma thừa cơ hội thuận lợi thủ tiêu nó. Con biết mà, omma đúng là chiến sĩ xuất sắc. Kì này Trái đất thóat nạn là nhờ vào công của omma. Con sẽ làm một mề đai vinh dự tặng cho omma. Thế là tôi vui vẻ thưởng thức những món ăn đầy hương vị trên bàn, vừa ăn vừa nhìn omma cười vui vẻ. Omma thấy thế chỉ khẽ vuốt đầu tôi rồi bảo sau này đừng có nghịch nữa. Tôi cũng không hiểu omma bảo tôi nghịch gì. À chắc omma lo lắng cho tôi nên nói tôi sau này muốn triệt phá âm mưu nào phải suy tính cho kĩ lưỡng, sắp xếp kế họach đàng hòang chứ không phải xông pha đánh liều như tôi. Omma à, con hứa, sau này con sẽ học tập theo cách làm của omma.

Tôi tức, tôi tức lắm. Gì kia chứ, thủ lĩnh đầu to không những không chết mà còn đang nằm cuộn tròn trên giường tôi mà ngủ. Omma bảo tôi không được ăn hiếp nó, phải yêu thương nó, từ giờ nó sẽ làm em của tôi. Gì? Thủ lĩnh đầu to muốn gia nhập vào biệt đội của tôi à? Đừng có mơ, định vào làm nội gián à. Hứ! Tôi chỉ cần Joong2 thôi, còn YoungSaeng gì đó thì tôi không cần. Nhưng hiện tại quan trọng là tôi phải ở chung với nó. Không thể như thế được. Tôi liền tức giận tiến lại gần nó. Nó đang cuộn tròn trong cái chăn, chỉ nhô mỗi cái đầu to ra thôi. Có vẻ như nó đang ngủ say lắm. Mắt nó nhắm nghiền, miệng thì chu ra, ố ồ thì ra người ngòai hành tinh ngủ phải hít thở rất nhiều, không những bằng mũi mà con bằng miệng nữa. Thế thì chúng nó muốn đến Trái đất để cướp không khí à? Cha cha cha, chúng nó thật là ghê gớm mà. Hai cái má của nó cứ phúng phúng càng nhìn càng giống bọn quân đầu to. Tôi liền leo lên giường nắm cái chăn và hất mạnh khiến nó lăn xuống sàn. Dụi dụi mắt nó nhìn tôi, môi mím mím trông phát bực. À, tưởng tôi như omma, định giở trò tội nghiệp để được thương chứ gì. Thẳng ra là muốn lấy lòng tôi để ăn cắp cơ mật của Trái đất hả? Tôi sẽ không nói bí quyết sản xuất không khí cho nó biết đâu.

-Chỗ này của tao, cấm mày bước tới! Nó cứ nhìn tôi không nói gì, mắt càng ngày càng đỏ hơn. Tưởng tôi sợ nó à, tôi nhìn lại, tôi là ai chứ, Đội trưởng đấy nhé, không phải giỡn đâu. Một hồi lâu sau nó đứng dậy tiến về phía tôi. Muốn chiến đấu à? Tốt thôi, tôi sẽ xử nó bẹp dí sau đó thủ tiêu hết hội đầu to nhà nó. Khi tay nó rung rung lên phía trước tôi liền thẳng tay tát vào tay nó một cái. Người ngòai hành tinh trắng thật, chỉ tát nhẹ thôi mà trên tay nó lại hiện rõ một hình đỏ mang dấu ngón tay của tôi.

-Em…anh…cho em lấy…con gấu! Nó rung rung nói với tôi, miệng thì cố gắng mím lại, mắt thì đã đầy nước rồi. Tôi nhìn theo hướng tai nó chỉ. Gì kia chứ, tởm quá, trời ạ! Con gấu gì mà thấy ghê thế này, cũ xì, còn bị mất một tay nữa chứ. Trời ạ! Thằng này nó bị bệnh rồi. Tôi gớm quá liền giục nó lấy con gấu ra khỏi giường tôi. Í ẹ! Con gấu đó mà nó dám để lên cái giường Không gian của tôi ư. Thế mà sau khi lấy được nó ôm cứng ngắc. Ghê quá! Thằng này không vừa, tôi phải chú tâm quan sát nó.

Sau khi lấy được con gấu kinh tởm đó, nó lặng lẻ nằm dười sàn, sát vách tường, ôm con gấu bông rồi quay lưng lại với tôi. Nhìn cái dáng nó nhỏ nhỏ cuộn tròn sát mép tường, tôi thấy ray rứt sao sao nhưng nghĩ kĩ có thể nó dùng “tội nghiệp kế” để tiếp cận tôi thì sao? Không! Đường đường là Đội trưởng tôi phải cương quyết trước mọi hành vi lừa  gạt của kẻ thù. Thế là tôi nằm la ra giường. Ôi cả ngày hôm nay đánh trận với bọn đầu to lại còn bị phạt quỳ, người tôi mệt nhừ. Thế là tôi ngủ khi nào không biết. Trong đầu chỉ còn mỗi thắc mắc tại sao thằng thủ lĩnh đầu to ngủ mà hai chân không chổng ngược lên trời?

7 comments:

  1. [sao omma bế thằng thủ lĩnh đầu to đó mà không bế con. Nó đã ăn nhiều như thế rồi mà còn không đủ sức đi à? Nó giả bộ đó omma, nó đang lấy lòng omma để tìm cách tiêu diệt Trái đất đó.] tôi biết omma là ai vào đóng rồi *keke* là Chì đóng vai omma í *cười man rỡ* đúng ko pà ;))
    ôi giội ôi , pà Chì viết fic này hay à nha *chụt chụt* tôi rất like đọc + xem fic như thế này nè ^^ pà rất hiểu ý của tôi à nha *keke* =d> *vỗ tay*
    lần đầu tôi mới thấy được pà viết siêu phàm đến thế cơ đới *keke* Chì à Chì ơi...>:d< tôi yêu pà lắm í =))
    mau ra chap mới nhá =p~ (tôi đang hóng chap của Chì nè)

    ReplyDelete
  2. aigoo Joong1 thật là thộn nhá =)) cái gì mà [tội nghiệp kế] =)) đó được gọi là khổ nhục kế cơ mà :))
    [nó lặng lẻ nằm dười sàn, sát vách tường, ôm con gấu bông rồi quay lưng lại với tôi. Nhìn cái dáng nó nhỏ nhỏ cuộn tròn sát mép tường,] aigoo Saeng Saeng của lòng ta , tôi chỉ muốn nhào zo xử đẹp lão Joong1 quá à , thấy người ta hiền mà ăn hiếp con người ta , p/s Young Saeng trong fic này có nick name là đầu to =))))) + mỏ nhọn nữa nha :)) được không pà *xách dép chạy bắn khói* =)))))

    ReplyDelete
  3. trời ơi ~~~ chờ chap ya của pà chắc là dài cả cổ quá =)))))

    ReplyDelete
  4. mà hình như tôi chưa từng đọc qua ya của HyunSaeng ,lần này tôi phải theo dõi tới bến mới thôi =))))
    đọc fic này cảm giác của tôi là *cười ra nước mắt*
    tôi thật lòng rất ngưỡng mộ pà Chì viết fic á ,(tôi lại bị spam rồi=))))))))
    mau ra chap nhá , *ôm hun 501*

    ReplyDelete
  5. làm cái gì mà gào thét tên tôi ghê thế
    tôi cũng thấy cái fic này nó 3chấm lắm =]]
    tui sẽ cố viết end fic này và ko bỏ dở =]]
    cơ mà có ya hay ko thì ko bjt cũng như sad ko thì cũng ko nói trc lun =]]

    ReplyDelete
  6. @Chì , sao cũng được tùy pà thôi =]].cho hỏi pà, mà con nào dám bấm zo thổ bỉ vợi ,tui mà bít con đó ,tui chém chết đó giúp pà :-w

    ReplyDelete