Nắp hộp

[Fanfic] Đầu to - chap 3

Chap 3:

Hôm sau tôi phải đi học, còn tên đầu to thì vẫn ở nhà. Appa bảo là nó sẽ chờ đến năm sau vào học tiểu học luôn. Thế nó ở nhà sẽ làm gì? Mong là nó không kêu bọn đầu to bạn bè nó xuống phá nhà tôi. Nên trước khi đi tôi dặn dò Joong2 rất nhiều, dù gì Joong2 cũng là thành viên của đội bảo vệ Trái đất mà. Đến chiều appa đón tôi, tôi hí hửng cầm tay appa vào xe về nhà. Vừa về đến nhà đã nghe tiếng Joong2 xủa inh ỏi. Có chuyện gì thế này? Hay là Joong2 đang chiến đấu cùng bọn đầu to? Tôi lập tức chạy ra sân sau và chứng kiến một cảnh mà tôi ghét nhất. Con Joong2 đó nó dám phản bội tôi đi theo tên đầu to. Nó dám giỡn với tên đầu to, tên đầu to bảo nó làm gì nó cũng làm. Nó đang chạy tưng tưng và sủa inh ỏi vì giỡn chứ không phải vì chiến đấu. Tôi tức giận gọi Joong2 mà nó chẳng thèm nghe, tôi gọi hết lần này đến lần khác nhưng nó cũng không màn gì đến tôi. Bực! Tôi vào nhà, tôi sẽ đuổi nó ra khỏi đội. Đến khi ăn tối cũng vậy. Bình thường Joong2 sẽ ngoan ngõan nằm dưới chân tôi mà chờ đợi phần ăn của nó. Còn hôm nay, nó nằm dưới chân tên đầu to, chốc chốc tên đầu to lại ló đầu xuống gầm bàn mà to nhỏ gì với nó. Thấy ghét! Và tôi khó chịu nhất là khi đi ngủ, Joong2 không nhìn gì đến tôi mà ngay lập tức chạy về phía giường của tên đầu to mà nũng nịu đòi vuốt ve rồi làm ra vẻ ngoan ngõan nằm trong tay nó. Joong2, mày là quân phản bội.




Nói về tên đầu to, lúc chiều khi thấy tôi về, nó mừng rỡ chạy về phía tôi chìa cho tôi cái bông gì đó xấu hoắc, tôi bực mình xô tay nó ra rồi vô nhà. Gì chứ? Tưởng tôi là con gái hay gì mà đưa bông đưa hoa cho tôi? Nó có ý gì đây chứ? Mà khi không tôi đi học về Joong2 không mừng tôi thì thôi mắc gì nó mừng dữ vậy. Nhưng điều tôi tức nhất là appa đã la tôi khi tôi làm như thế với tên đầu to. (thật ra chỉ là nhắc nhở thôi, haizz, con nít thật biết phóng đại) Appa hết thương tôi rồi phải không? Appa hay bênh tên đầu to đó, appa đứng xoa đầu nó rồi cùng nó vô nhà mà không thèm nhìn tôi. Appa không thương tôi. Tôi muốn khóc quá đi. Tôi đã buồn vì Joong2 không mừng khi thấy tôi về rồi mà ngay cả appa cũng la tôi nữa. Đến giờ ăn cơm, tôi không muốn ăn chút nào cả, ăn làm gì kia chứ? Thật ra appa và omma đâu có quan tâm tôi đâu. Tôi ngồi đó mà omma lấy thịt cho tên đầu to chứ không lấy thịt cho tôi. Tôi giờ thì tôi biết cả omma cũng chẳng thương gì tôi. Chẳng ai thương tôi cả, chẳng ai cả, Joong2 bỏ tôi, appa la tôi, omma không quan tâm đến tôi. Tất cả đều thương tên đầu to đó, tất cả đều chỉ biết có tên đầu to đó, còn tôi thì không ai nhớ đến cả. Tôi ghét nó – đầu to khó ưa!

Nhìn thấy nó bước vào phòng ngủ là cơn tức giận của tôi lại bắt đầu. Tôi ghét nó và tôi sẽ không bao giờ cho nó giành mất appa omma và Joong2 của tôi. Thấy Joong2 và nó đùa giỡn với nhau, tôi bực bội cầm con chó bông chọi thẳng vào mặt nó. Nó bất ngờ ngã ngửa ra sau đập đầu vào tường một cái. Tôi khóai chí ngồi cười sặc sụa, nhìn nó đau, mắt rươm rướm nước mà tôi thấy vui quá đi mất. Bước đến lấy con chó và ôm Joong2 về phía mình, tôi nhìn thẳng và nói với nó:

-Đồ đáng ghét, tránh xa tao và những thứ ở đây đều là của tao, đừng có hòng mà lấy đi.

Nó cứ to mắt mà nhìn tôi, nhìn cái gì mà nhìn, có gì đáng nhìn à tên đầu to đáng ghét kia. Sẵn đang đứng gần, tôi lấy con chó bông đập thẳng nó một cái rồi vui vẻ bước về giường. Tôi nghe thấy tiếng nó nói “Không có” gì đó rồi nghe nó thút thít khóc. Nó khóc kìa, vui quá đi, tôi thích thế! Đừng bao giờ nghĩ rằng nó có thể cướp đi những gì của tôi. Nó chỉ là tên đầu to bị người ta ghét bỏ mà thôi. Tôi kéo chăn lên và nhắm mắt ngủ.

Một ngày mới lại bắt đầu khi tôi đang rất vui vẻ. Nó – tên đầu to đáng ghét không còn dám lại gần tôi nữa, đầu nó cứ cúi xuống đất đến độ đập đầu vào cánh cửa khi đi xuống nhà. Tôi ngồi trên giường ôm bụng mà cười, tên đó, ngốc cực độ. Vừa xuống nhà là tôi đã thấy ngay phần ăn sáng omma chuẩn bị cho tôi rồi. A, tôi không muốn đi học đâu, tôi muốn ở nhà chơi cơ. Tôi chạy lại ôm omma và nũng nịu vòi nghỉ học, nhưng omma chỉ quay sang hôn tôi rồi hứa hẹn gì gì đó bảo tôi là đi học ngoan rồi sẽ thưởng. Tôi khi ấy con nít, nghe nói thế thì mừng chết được, tôi sẽ xin được thưởng một cây súng vạn năng. Khi có cây súng đó rồi tôi sẽ bắn chết tên đầu to đó cho bõ ghét. Ngay khi omma định hôn nó thì tôi quắc mắt nhìn khiến nó hỏang sợ rồi bỏ chạy lên phòng. Được! Tên đó cũng biết điều đấy. Chỉ có omma là nhìn nó khó hiểu thôi. Không sao, nó bị bệnh đó omma ơi, nó sẽ cắn người nên omma đừng quan tâm nó, omma quan tâm Joongie nè!

Đi học, đi học, đi học, đi học. Tại sao chúng ta phải đi học cơ chứ? Từ nhỏ khi biết nói chuyện là phải đi học rồi. Một khi đã đi học thì bạn sẽ phải học những mấy mươi năm liền. Này nhé, ba năm mẫu giáo nè, năm năm cấp một nè, bốn năm trung học nè, ba năm phổ thông nè, và sau đó là những năm tháng quản đời sinh viên. Ôi học, sao tôi ghét học thế này? Đi học không có gì vui cả. Sáng vào là bị bắt tập thể dục, một hai một hai. Sau khi tập thể dục xong là vào học. Học đủ thứ hết luôn ấy. Hôm nay cô giáo dạy tôi vẽ, vẽ ước mơ của tôi. Thích lắm nhé. Chỉ sau khi cô bảo bắt đầu vẽ là tôi cặm cụi vẽ liền. Tôi vẽ bức tranh về ước mơ của mình – người bảo vệ Trái đất. Trong tranh là hình ảnh tôi cùng Joong2 đang đứng trước tụi quân đầu to. Chúng nó đã thua trận và đang cầu xin tôi được cho về nhà. Bên cạnh tôi còn có tên đầu to thấy ghét nữa. Các bạn thắc mắc tại sao tên đầu to đó lại đứng bên cạnh tôi mà không phải bên cạnh bạn bè của nó chứ gì? Lý do là tôi đã hứa với appa sẽ bảo vệ tên đầu to đó. A!



- Tặng đó!

- Nhìn gì? Lấy không? Không thì bỏ sọt rác!

Cái tên đầu to bị gì mà cứ nhìn tôi hòai là sao? Tặng có bức tranh thôi làm gì mà ngạc nhiên đến thế chứ? Mọi người làm sao thế? Thì tôi tặng bức tranh tôi vẽ cho tên đầu to đó. Mà thôi, tôi đành thú thật vậy! Nguyên nhân là tôi nhớ ra việc tôi hứa với appa sẽ bảo vệ nó và không làm nó khóc nữa. Nhưng mà hôm qua, tôi đã hất tay nó, làm nó buồn, tối còn đánh nó khiến nó khóc. Như thế là tôi không giữ lời hứa với appa, dù gì tôi cũng là đội trưởng đội bảo vệ Trái đất đúng không nào? Tôi không thể thất hứa được. Thế nên tôi quyết định từ này sẽ làm tròn bổn phận của mình, bảo vệ nó, appa và omma, bảo vệ Trái đất cùng mọi người. Xem xem, nó lại khóc, aaaa, đừng có khóc chứ, nếu nó mà khóc chẳng khác nào tôi không hòan thành nhiệm vụ. Bước đến ngồi lau nước mắt cho nó, tôi không muốn thấy nó khóc. Tôi làm thế càng khiến nó khóc nhiều hơn. Bực mình, tôi gắt “Nín ngay” không ngờ có hiệu quả liền. Người gì mà dễ khóc thế không biết? Tôi chỉ muốn xin lỗi nó thôi chứ có gì đâu mà khóc hu hu. Bực! Đi ngủ~!

Thấm thóat thì cũng đến nghỉ hè rồi. Nhanh thật! Vào năm sau tôi sẽ chính thức vào lớp một và tên đầu to cũng thế. Sau chuyện tôi tặng cho nó bức tranh đến nay thì hầu như không có chuyện gì quan trọng hay nghiêm trọng xảy ra. Tôi vẫn đi học thường xuyên, nó vẫn ở nhà thường xuyên. Chỉ có điều là tôi không còn khó khăn gì nó nữa. Nhưng chuyện chơi chung với nó thì vẫn không. Bảo vệ nó nhưng không có nghĩa là làm bạn thân thiết với nó. Tôi vẫn không hiểu, tôi vẫn không hiểu, tôi vẫn không hiểu. Tuy là nói không muốn làm bạn với nó hay không muốn liên quan gì đến nó nhưng không hiểu sao có nhiều lúc tôi lại rất vui vẻ khi chơi với nó.

Đó là vào một ngày cuối tuần vô cùng đẹp trời, tôi và Joong2 lại tiếp tục sứ mệnh bảo vệ Trái đất của mình. Nhưng lần này tôi rút kinh nghiệm không còn phá nát sân sau như kì trước nữa mà là làm việc vô cùng nhẹ nhàng. Một cuộc rượt đuổi, chỉ đơn giản như thế thôi. Tôi và Joong2 cứ chạy vòng vòng quanh sân sau và cố tìm một cái gì đó để bắn. A, đúng rồi, các bạn có biết cây súng tôi có từ đâu không? Có nhớ lời omma hứa với tôi không nào? Chính xác. Đây là quà omma tặng tôi vì đã có gắng học hành đấy. Có súng nên công việc bảo vệ Trái đất của tôi không còn vất vả như xưa nữa. Tôi chơi mãi đến chiều tối cũng chẳng muốn vào. Nhưng omma đã bắt thì cũng phải vào thôi. Hôm nay tôi lại chiến thắng quân xâm lược. Hahahaha. Các bạn đang thắc mắc tên đầu to ở đâu đúng không? Thật ra là ban sáng nó cũng có chơi chung với tôi. Tức là thay vì hai chiến sĩ chiến đấu thì hôm nay chúng tôi có đến ba chiến sĩ. Đang chạy rượt đuổi thì tên đầu to vướng phải dây dưa hấu ở luống rau của appa nên bị té. Cả người tên đầu to đập xuống đất, thấy thế tôi và Joong2 liền chạy lại xem thế nào. Ôi không! Cái chân bị rướm máu rồi. Tôi cứ tưởng là tên đầu to sẽ khóc um xùm ai ngờ khi nhìn mặt nó thì nó chỉ cười haha mà thôi. Lại còn “Tớ bị địch hạ rồi, giờ cậu phải có gắng chiến đấu bảo vệ Trái Đất” Gì kia chứ? Hôm trước tôi tặng có bức tranh thôi mà khóc quá trời còn bây giờ bị thương chảy cả máu mà còn cười hì hì. Người gì vậy? Thấy nó đặt niềm tin vào mình như thế nên tôi cũng cười rồi hứa “Tôi sẽ chiến đấu trả thù cho cậu” Nói xong tôi cầm súng chạy đi còn tên đầu to thì đi cà nhắc vào trong nhà. Đến chiều tối sau khi tắm rửa xong ngồi vào bàn ăn cơm thì tôi ăn lia lịa. Đói muốn chết luôn ấy. Ăn xong đang ngồi xem phim họat hình thì omma mang ra một cái bánh kem. Woaaaa, cái bánh to và ngon hết biết. Đang ăn rất say sưa thì omma bảo cái bánh này là do tên đầu to đã phụ omma làm. Tôi nhìn sang thì nó cười bảo “Vì cậu đã chiến đấu bảo vệ mọi người nên cái này là quà cám ơn” Nói xong nó còn cười một cái rõ tươi. Xì! Chuyện! Tôi là ai cơ chứ, chuyện nhỏ ấy mà. Nhưng vì lần đầu tiên chiến đấu xong được người khác cám ơn nên tôi thích lắm rồi cũng gật gật tiếp tục ăn. Đến tối sau khi lên phòng thì tôi thấy tên đầu to đang ngồi cặm cụi gì đó. Tôi bước lại gần thì thấy nó đang dòm dòm cái vết thương ở hai bên đầu gối. không ngờ té như thế mà nghiêm trọng ghê. Với lại vì da nó trắng nên nhìn rõ một vùng đã bầm đỏ cả lên. Thấy thế tôi ngồi xuống rồi thổi thổi vào vết thương cho nó. Nó cứ tròn mắt nhìn tôi rồi cười cười. Rõ hâm. Tôi hỏi cười cái gì thì nó lại bảo là thổi mát mà nhột nhột sao ấy. Tôi khờ mặt ra nhìn nó, thật ra là tôi cũng không biết nói gì nữa vì trước giờ có bị bao giờ đâu. Đến khi tôi nhận thức được thì mới biết nó đang ôm tôi mà cười. Sao hôm nay nó lạ thế không biết? Tên đầu to thì thầm cái gì đó nhỏ xíu nhưng vì đêm yên lặng nên tôi nghe rõ mồn một. “Cám ơn!” Tôi cười đắc chí! Tự nhiên thấy nó cũng không đáng ghét cho lắm. À, bí mật một chút nhé, tên đầu to thơm lắm.

Sau chuyện đó nó cứ bám theo tôi suốt. Đi học thì thôi chứ khi về nhà thì cứ tôi trước là nó lại sau. Nhiều lúc bực mình quá quát nó thì lại thấy nó lũi thủi đứng xa ra, ánh mắt như muốn khóc. Nhưng tôi bực mình cũng không được lâu đến tối trước khi đi ngủ thì tôi lại là người mở miệng chúc nó ngủ ngon như một lời xin lỗi. Nghe thấy thế nó hí hửng chúc lại tôi rồi thì cười đến tít mắt. Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi sao mình lại ghét tên đầu to đó thế? Nhưng rồi cũng chưa kịp tìm ra câu trả lời thì đã ngủ mất tiêu từ khi nào.

9 comments:

  1. dành lấy con tem đã =]]]]]]]]] ,pà có biết tui là ai không hả =]]]]]] là 1 người bí mật đến từ Korean =]]]]]]]]]]]

    ReplyDelete
  2. comt fic cái kiểu gì dạ mụ kia =]]

    ReplyDelete
  3. Chì siêu nhân à , tôi đã cho cá ăn rồi , tụi đó ăn hoài mà không mụp ra tí nào là sao =]]]]]]]] hãy viết là cá ơi cá à , rái ơi rái à , ăn cho no đê rồi tui sẽ mần thịt rái cá đó =]]]]]]

    ReplyDelete
  4. Mai sáng có tinh thần tôi sẽ comt cho đàng hoàng + hoành tráng cho Pà ok =]]]]]]]]]]

    ReplyDelete
  5. [Rõ hâm. Tôi hỏi cười cái gì thì nó lại bảo là thổi mát mà nhột nhột sao ấy. Tôi khờ mặt ra nhìn nó, thật ra là tôi cũng không biết nói gì nữa vì trước giờ có bị bao giờ đâu. Đến khi tôi nhận thức được thì mới biết nó đang ôm tôi mà cười. Sao hôm nay nó lạ thế không biết? Tên đầu to thì thầm cái gì đó nhỏ xíu nhưng vì đêm yên lặng nên tôi nghe rõ mồn một. “Cám ơn!” Tôi cười đắc chí! Tự nhiên thấy nó cũng không đáng ghét cho lắm. À, bí mật một chút nhé, tên đầu to thơm lắm.]
    nói thiệt nhá , fic này trong Đầu To dễ sương quá à =]]]]]]]]]]] .tui chỉ muốn nhào zo *ôm hun* đó quá đê =]]]] cứ mỗi lần tôi rãnh có time *kaka* có những lúc hơi bị tự kỉ vào đây đọc xong cũng thấy vui vui sao ế =]]]]] .....tâm trạng của tôi trong hình dung hình dáng Đầu To *há há* mập mụp dễ thương =]]]]] giờ tôi chỉ muốn có 2 thèn con như thế quá à =]]]]]]

    ReplyDelete
  6. giời ơi ~~~ sao mà tôi bị những hành động của Đầu To quyến rũ thế không biết =]]

    ReplyDelete
  7. Vợ à , Chồng Like Fic này lắm á ^^ *ôm hôn vợ*

    ReplyDelete
  8. ai vợ? ai chồng dạ????????????????

    ReplyDelete
  9. Vợ tôi là Pencil á =]] Tôi tên là Heo Young Saeng , là Chồng Pencil chứ còn ai nữa hã =]]

    ReplyDelete