Chap 8: Final DESTINATION...
Cuộc sống của họ bây giờ mới bắt đầu những ngày tháng đau khổ. Hay nói đúng hơn là ba người đau khổ còn hai anh em nhà nọ thì vô cùng hạnh phúc. Nói là đau khổ thế nhưng họ hoàn toàn cam tâm chịu đựng.
Một ngày, có người muốn phòng cậu phải được trang trí toàn những con rái cá bông. Thế là có một người phải chạy đi khắp Soeul mua tất cả rái cá bông đem về. Và điều người đó nhận được là nụ cười của ai đó.
Một ngày khác, có một người năn nỉ người kia súc miệng trước khi đi ngủ. Và cuối cùng người kia cũng đồng ý với điều kiện ngày mai phải cho người ấy đi công viên nước.
Lại một ngày nữa, có ai đó đang giận một người vì không thể đi xem phim với mình mà bận dẫn người nọ đi tham quan
Một sáng thức dậy, một người ngỡ ngàng trước cái giường ướt nhem của một người. (đề nghị reader cố suy nghĩ, au không muốn phá giá
Vân vân và vân vân những chuyện xảy ra giữa 5 người. Nếu có kể ra thì cũng chỉ là việc một người chăm một người và ba người trong mớ lòng vòng - một giận - một tốt bụng - một ngây thơ chẳng biết gì.
Nhưng có một ngày đáng phải chú ý. Đó là ngày bốn trong năm người họ đến đảo Jeju: Joong, Saeng, Kyu, Min.
Vừa đến biển thì ba người chạy thẳng ra biển đầy thích thú. Còn anh thì anh chỉ biết đi chậm rãi phía sau nhìn cái dáng tròn tròn lùn lùn của một người đang vô cùng vui. Cậu đã doạ sẽ nhịn ăn nếu như anh không chở cậu đi biển. Đúng là trẻ con mà. Mà cũng chẳng hiểu nổi vì sao anh lại yêu một người trẻ con như thế. Nhưng anh cũng chẳng thể suy nghĩ được gì khi anh đã bị kéo đi. Cậu nắm lấy tay anh kéo anh chạy ra biển. Cả bốn người cùng chơi ném banh dưới nước. Thật buồn cười khi nhìn thấy cậu khóc khi bị sóng dập. Đúng rồi, dù gì cậu cũng chỉ là cậu bé bảy tuổi thôi. Thế là bốn người lên chơi trên cát. Kyu Jong thì đắp cát lên mình Jung Min. Thật hiếm khi thấy Jung Min chìêu Kyu Jong như vậy. Có lẽ Min sợ mất Kyu cũng không chừng. Còn anh và cậu thì chơi cái trò của trẻ nhỏ - xây lâu đài cát. Cả hai cùng cố xây cho lâu đài thật to và thật đẹp nhưng cuối cùng sóng biển cũng lấy đi tất cả. Cậu chạy theo sóng biển để đánh nó. Lúc đó, anh chỉ biết ngồi cười mà thôi.
Thoắt một cái cũng chiều tối rồi. Cả bọn rủ nhau đi ăn đồ biển, mặc cho sự mè nheo của người nào đó.
Biển đêm thật đẹp… Và trên bãi cát mịn màng trải dài như vô tận ấy, Hyun Joong nắm tay Young Saeng đi dạo. Mát!!! Cậu đã nói là anh không cần nắm tay cậu như thế nhưng anh một mực phải nắm. Anh sợ cậu lại chạy lung tung. Mặt khác, anh muốn một cái gì đó ích kỉ trong lòng anh. Cả hai cứ đi như thế. Tiếng sóng biển, tiếng gió thổi vào người nghe mát lạnh. Lâu lâu, cậu lại cúi xuống nhặt một cái vỏ óc hay vỏ sò bỏ vào túi. Còn anh thì chỉ đi bên cạnh mỉm cười. Thật sự ngay lúc này anh cũng không biết phải nói gì nữa. Anh quá hạnh phúc, anh bị hạnh phúc làm cho lú lẫn. Anh chỉ biết bây giờ anh đang nắm tay cậu, đang đi bên cậu, chỉ có anh và cậu không có hận thù không có dối trá. Chợt cậu hỏi anh một câu hỏi ngây ngô. Anh đã bật cười thật lớn khi nghe câu hỏi đó. Cái thời tuổi thơ ngày xưa của anh. Cậu đã hỏi anh tại sao không kêu cậu là “Vợ Young Saeng nữa” ôi cái sự ngây thơ của cậu làm anh ấp úng. Thì ra cậu còn nhớ những chuyện đó. Ủa mà đâu phải, chỉ có anh quên thôi chứ đối với cậu chuyện đó chỉ vừa xảy ra ngày hôm qua. Ngày xưa, anh hay gọi cậu như thế vì hai mẹ đã hứa hôn với nhau như thế. Nhưng không ngờ kết quả siêu âm sai nên là cả hai đều là con trai. Nhưng anh khi ấy không hiểu cứ gọi cậu là vợ Young Saeng. Giờ thì anh lại thấy anh và cậu đúng là có duyên thật. Không ngờ khi lớn lên anh và cậu lại yêu nhau. À mà cũng không đúng, chỉ có anh yêu cậu thôi chứ cậu yêu anh không thì anh không biết. Như thế thì có duyên đúng không? Anh nhẹ nhàng vỗ về cậu, hứa rằng nếu cậu nghe lời thì anh sẽ gọi cậu là vợ Young Saeng. Cậu thì cậu rất vui khi nghe câu nói đó.. Hai người cứ đi cho đến khi dừng lại để vào một siêu thị gần đó. Và điều tất nhiên, lí do mà anh dẫn cậu vào đây chỉ có thể là mua đồ ăn hoặc rái cá bông. Tất cả sẽ diễn ra một cách bình thường nếu như …
Tại quầy thanh toán…
- Young Saeng ah, cậu thực sự muốn mua món đồ này chứ???
- …..
Đáp lại câu hỏi của anh là một bầu không khí im lặng….
~~~~ Két ~~~~~
- Yah!!!!!!! Đi đứng kiểu thế ah???? Sang đường phải nhìn chứ!!! Lớn bằng từng này tuổi đầu rùi mà không biết sang đường chắc???
Tiếng kêu chói tai cùng tiếng la mắng chửi bới thu hút sự chú ý của Hyun Joong. Phía ngoài đường, Young Saeng của anh đang đứng đó, trước đầu mũi xe của người đàn ông. Đến lúc này, anh mới nhận ra rằng cậu không ở bên cạnh mình. Hoảng hốt, anh vội vàng chạy ra kéo cậu sang phía bên kia đường. Có lẽ Saengie của anh bị thu hút bởi chiếc xe bán kẹo bông nên không để ý đến đường xá như vậy….
- Young Saeng ở đây nhé, mình sẽ qua mua kẹo bông cho cậu. Cậu muốn ăn kẹo bông đúng không?
- Không, mình không muốn. Mình muốn đi ra biển. Cậu không cần đi theo mình. Một lát mình sẽ tự về khách sạn.
Anh ngỡ ngàng trước cách nói chuyện đó của cậu………………… Chuyện gì đã xảy ra???
**************************
Còn hai người kia đâu? Họ thế nào rồi? Họ đang ngồi trên cây cầu đẹp nhất ở đảo Jeju… Có lẽ vì bây giờ là giữa tuần nên nơi này khá vắng… Còn phong cảnh nơi đây lúc nào cũng rất đẹp.
- Tiếc cho Hyung Jun cậu nhỉ? Cậu ấy phải sang
- Sao cậu lúc nào cũng nhắc đến tên đó thế? - Jung Min tỏ vẻ không vui lắm.
- Tớ thấy cậu ấy rất đáng yêu lại vui nữa. Cậu ấy tuy vậy nhưng mà rất chững chạc, cậu ấy thuờng kể mình nghe những chuyện trong công ty, cậu ấy….
- Mình không muốn nghe. - Minnie chặn lời của Kyu Jong. - Mình là Jung Min. Cậu đang ngồi cùng Jung Min, chứ không phải Hyung Jun. - Jung Min giận dữ quát. – Mình là Park Jung Min cậu biết không? Sao lúc nào cậu cũng nhắc đến tên đó thế? Cậu có hiểu cho cảm giác mình không? – Nói rồi, cậu đứng phắt dậy, vứt một ánh nhìn tức giận về phía Kyu, rồi đi *****.
- Yah!!! Park Jung Min!!! Dừng lại! Mình yêu cầu cậu dừng lại! Hãy nghe mình….
Bỏ ngoài tai những gì Kyu nói, Min vẫn tiếp tục đi, chẳng lẽ Min giận thiệt rùi sao???
- Park Jung Min, mình yêu cậu – Kyu cố gào thật lớn…. (Về âm lượng của nó là bao nhiêu thì au hem dám chắc, nhưng chắc chắn là những người trong bán kính 50,1 km đều có thể nghe thấy.=)))
Omo!!! Khổ thân Minnie của chúng ta, có lẽ quá bất ngờ khi mà vừa nghe những lời ấy nên chân nọ đá vào chân kia, và kết cục là ngã bổ nhào xuống đất… Cú ngã đã để lại những thương tích không nhỏ trên body…
Kyu Jong cũng vội đứng dậy, chạy ngay tới chỗ Min...
- Cậu thấy chưa? Hậu quả của việc không nghe lời mình đó… Đây này, bầm đầu gối rồi đó!!! ~~~~ Jung Min ah, mình xin lỗi, xin lỗi vì đã làm cậu buồn ….
- Đừng nói gì cả? Tất cả ổn mà, Kyu Jong! Mình biết, mình biết tất cả… Cảm ơn cậu. Mình cũng yêu cậu, Kyu Jong ah! - Min ôm Jongie vào lòng. Giờ thì chắc cậu đang cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Có cảm giác thấy có cái gì đó âm ấm thấm vào áo cậu. Cậu vuốt nhẹ mái tóc Kyu - Khờ quá, đang vui mà sao lại khóc, nín nào. Kyu ah, hãy để mình là người duy nhất có thể lau khô những giọt nước mắt của cậu nhé!!! Đừng khóc nữa, cậu đâu có phải là con nít. Hum nay mà cậu còn khóc nữa là tớ đem….
- …quăng con gấu bông của mình và con cá vàng ra đường. - Kyu nói trong tiếng nấc..
- Ừ, mình sẽ làm thế đấy.
Nhẹ như gió, Min đặt một nụ hôn lên trán của Kyu… Tối ấy, trên chiếc cầu… Có hai con người đã tìm thấy hạnh phúc của nhau…
****************
Young Saeng đã bảo anh đừng đi theo cậu nhưng anh vẫn cố gắng phớt lờ lời nói ấy. Một là vì anh lo, hai là vì anh dự cảm thấy có gì đó không ổn. Thật vậy, không ổn. Cậu đang ngồi trước biển, im lặng. Anh thì ngồi đằng xa nhìn cậu. Cả hai người đang nhìn về phía biền, nhìn về một nơi vô định nào đó… Biển đêm đẹp, nhưng tâm trạng của hai con người ấy có đẹp đâu…
POV’Hyun Joong
Cái cách nói chuyện như vậy thì không giống Saengie thường ngày.
Làm sao bây giờ? Liệu có phải rằng…
Nếu vậy, Saeng sẽ còn giận mình đúng không?
Những lời em nói khi nãy thật cay đắng quá.
Lỡ em bỏ anh đi thì làm sao?
Young Saeng à, xin em, xin em đừng làm thế với anh.
Anh đã quen sống những ngày có em rồi,
anh đã quen sống trong hạnh phúc rồi. Mà anh là gì chứ?
Chẳng là gì cả, anh là một th*** tồi không hơn không kém phải không em?
Thôi thì bây giờ là lúc để em quyết định.
Anh sẽ tôn trọng quyết định đó của em.
Nếu muốn anh ra đi anh cũng sẽ ra đi.
Em muốn gì anh cũng chịu cả. Chỉ cần em thấy vui là được rồi.
End POV
Cái cách nói chuyện như vậy thì không giống Saengie thường ngày.
Làm sao bây giờ? Liệu có phải rằng…
Nếu vậy, Saeng sẽ còn giận mình đúng không?
Những lời em nói khi nãy thật cay đắng quá.
Lỡ em bỏ anh đi thì làm sao?
Young Saeng à, xin em, xin em đừng làm thế với anh.
Anh đã quen sống những ngày có em rồi,
anh đã quen sống trong hạnh phúc rồi. Mà anh là gì chứ?
Chẳng là gì cả, anh là một th*** tồi không hơn không kém phải không em?
Thôi thì bây giờ là lúc để em quyết định.
Anh sẽ tôn trọng quyết định đó của em.
Nếu muốn anh ra đi anh cũng sẽ ra đi.
Em muốn gì anh cũng chịu cả. Chỉ cần em thấy vui là được rồi.
End POV
POV’Young Saeng
Mình đã nhớ tất cả.
Vậy thì ra trong thời gian vừa rồi anh đã chăm sóc mình.
Vuiiiiiiiiiiiiiiiii quá!
Nhưng mình phải làm thế nào đây? Mình không thể vờ mất trí nhớ được.
Young Saeng lúc bảy tuổi, mình không thể đóng kịch được.
Nhưng nếu mình nói mình đã nhớ lại tất cả thì có khi anh lại như tối hôm đó.
Anh nghĩ mình đang thương hại anh hay gì gì đó.
Mình không muốn sống xa anh. Mình không muốn như thế.
End POV
Mình đã nhớ tất cả.
Vậy thì ra trong thời gian vừa rồi anh đã chăm sóc mình.
Vuiiiiiiiiiiiiiiiii quá!
Nhưng mình phải làm thế nào đây? Mình không thể vờ mất trí nhớ được.
Young Saeng lúc bảy tuổi, mình không thể đóng kịch được.
Nhưng nếu mình nói mình đã nhớ lại tất cả thì có khi anh lại như tối hôm đó.
Anh nghĩ mình đang thương hại anh hay gì gì đó.
Mình không muốn sống xa anh. Mình không muốn như thế.
End POV
Saeng chợt đứng dậy, đi thẳng ra phía biển. Joong nhìn theo từng hành động của cậu. Hay cậu định tự tử? Hyung Jun có nói là cậu ấy đã có ý định tự tử. Không được!!!!!!!!!!!!
- Young Saeng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - Anh chạy tới kéo tay Young Saeng lại. - Cậu đừng như thế. Nếu có gì thì cậu cứ nói mình, mình sẽ đi, mình sẽ bước ra khỏi cuộc đời cậu. Đừng tự tử. Mình xin cậu. Tất cả lỗi là của mình, Young Saeng à. Mình là người có lỗi, mình sẽ biến mất, mình sẽ là người chết, còn cậu, cậu phải sống hạnh phúc Young Saeng à.
Nói xong, anh chạy xuống biển. Còn cậu thì không hiểu gì cả, vội chạy theo kéo tay anh lại.
- Cậu nói gì thế? Ai muốn tự tử? Ai chết? Ai sống? Cậu chết thì tớ sống hạnh phúc sao được! Đồ ngốc!!!
Cậu đứng nhìn anh mỉm cười, anh thì đứng lặng hai giây để hiểu được hết những gì cậu nói. Trong lúc anh đang xử lý thông tin thì có ai đó đang ôm anh, là cậu. Anh quàng hai tay ôm cậu sát vào lòng. Giờ đây, họ đang đứng dưới biển, phía dưới là nước biển làm chân họ lạnh cóng, phía trên là gió biển làm xé lạnh da họ. Nhưng có một thứ thật ấm áp đó chính là trái tim của hai con người.
- Vậy là cậu không giận mình nữa đúng không? - Hyun Joong hỏi một cách lo sợ.
- Mình không biết, nhưng mình không muốn xa cậu, Hyun Joong ah!!! Mình….
- Young Saeng à. – anh buông cậu ra, hai tay ghì vai cậu nói – Mình còn một chuyện bí mật nữa chưa nói cho cậu biết.
- Vậy thì nói đi.
- Mình, à mình…nói sao đây?
- Thì cậu nghĩ sao nói vậy. Sao? Đòi lại tiền mua mấy con rái cá bông à? Đồ bủn xỉn. - Saeng chu mỏ, trề môi làm đủ kiểu chê bai Joong.
- Không, không phải chuyện đó. Mà là…. Young Saeng à, cậu cho phép mình gọi cậu là vợ Young Saeng như hồi nhỏ được không?
- Chuyện đó à?
- Được không?
- Cũng được nhưng với một điều kiện.
- Bao nhiêu điều kiện cũng được.
- Cậu phải quên những gì tớ làm khi mất trí nhớ. Thật là xấu hổ. - Cậu vừa nói vừa úp mặt vào lòng bàn tay cười.
Anh nắm hai bàn tay đó quàng ra eo mình, sau đó dùng tay nâng cầm cậu lên, đặt môi anh lên môi cậu. Một nụ hôn nhẹ nhàng và sâu lắng, không quá vội vàng không quá gấp gáp, một nụ hôn chỉ đủ để cảm nhận thế nào là yêu, thế nào là hạnh phúc….
Anh và cậu, vậy là đã tìm được điểm đến cuối cùng. Nơi ấy, không hề có thù hận, chỉ có hạnh phúc mà thôi. Heo Young Saeng và Kim Hyun Joong, hai mảnh ghép, tuy chưa phải là hoàn hảo nhất, nhưng khi đã vượt quá tất cả những rào cản để tìm được đến nhau, thì đó là tình yêu đẹp nhất…
vậy là fic này vẫn chưa kết thúc ,phải không nàng Chì ^^ , hôm nào tôi rãnh sẽ đọc fic này của nàng *keke* giờ thì tôi xin comt tới đây thôi *keke* *cười man rợ*
ReplyDeletevài ngày nữa tôi sẽ qua đây , quậy blogspot này của pà *keke* =)))))))))))))
ReplyDelete