Nắp hộp

[Shortfic] You are my final DESTINATION-7

Chap 7: Trở lại vạch xuất phát...

Bệnh viện.....

Hyun Joong ngồi bệt dưới đất, hai chân co lên, hai tay chống lên hai chân, đầu gục vào cánh tay. Chẳng biết anh thế nào, chẳng biết anh ra sao chỉ biết anh đã ngồi như thế từ khi vào đây.


Còn Hyung Jun thì đi tới đi lui, hết ngồi rồi lại đi. Hai tay đan vào nhau, thỉnh thoảng đá vào bức tường bệnh viện. Cậu bé ngồi cạnh Hyun Joong.


- Anh là bạn của Young Saeng hyung à? Anh tên gì? Khi nãy nghe Young Saeng hyung gọi anh là Hyun Joong. Vậy Kim Hyun Joong là anh? Sắc mặt Jun giận dữ khi nhắc tên này.


Joong ngồi im lặng, gật gật đầu. Bất ngờ, Hyung Jun túm áo anh, lôi Joong đứng dậy ấn mạnh vào tường.






- Thì ra anh chính là Kim Hyun Joong. Anh có biết Young Saeng hyung đã buồn đã đau như thế nào vì anh không hả? Anh có biết anh ấy bế tắc đến nỗi có ý định tự tử không? Anh ngạc nhiên lắm à? Tất cả là do ai? Tất cả là từ con người như anh đấy. Anh có biết chúng tôi khó khăn thế nào để anh ấy vui vẻ sống trở lại không? Vậy mà hôm nay, một lần nữa anh ấy vì anh. Anh là ai, anh là gì mà bắt hyung ấy phải chịu nhiều đau khổ đến vậy? Đồ ***

- Đánh đi, nếu tức giận tôi thì đánh đi.
 

- Anh tưởng tôi không dám đánh anh à? Anh nghĩ tôi là hyung ấy chắc?
 


Nói xong Jun dùng hết sức mạnh đấm vào mặt Joong. Kéo anh nằm xuống sàn, tay vẫn túm áo anh, tay kia thì vẫn đánh túi bụi.


- DỪNG LẠI. Hai người làm gì mà đánh nhau ở đây. Đứng dậy cả cho tôi.


Một ngừơi mặc áo blouse trắng bước tới. Jun đứng dậy, Joong cũng chống tay cố gắng đứng dậy, miệng giờ đã có môt vài giọt máu.


- Hyun Joong hyung !!! Sao anh lại ở đây ???

Hyun Joong bất ngờ nhìn lên:
 

- Kyu Jong đấy à ? Anh.......
 

- Thôi, có gì thì nói sau, giờ hai người phải đi băng bó vết thương lại.

- Tôi không sao cả - Hyung Jun nói thẳng thừng - Tôi sẽ ở lại chờ hyung ấy.

- Anh cũng ở lại, anh phải chờ Young Saeng ra. - Hyun Joong cũng nói.

- Tôi không cho phép anh ở lại đây, anh không xứng đáng. – Hyung Jun giận dữ nói.

- Thôi nào hai người, cậu không sao thật chứ? Nếu thế thì cậu ở lại. Còn hyung, hyung theo em. Nói xong Kyu Jong kéo anh mình đi.
.
.
.
.
.
.
.
.
.


Tại phòng chờ.....

- Xong rồi. Giờ anh có thể cho em biết chuyện gì đang xảy ra được không ? – Kyu vừa nói vừa sắp xếp những dụng cụ băng bó vết thương vào hộp.

- Tại anh, tại anh cả Jongie à. Chính anh đã khiến Saeng ra nông nỗi thế này. Anh đã làm cho cậu ấy buồn rất nhiều. Cậu ấy luôn nghĩ cho anh, cậu ấy còn tạo dựng một công ty cho anh, cậu ấy còn muốn trả lại ngôi nhà cho chúng ta. Cậu ấy đã tìm lại mọi thứ để làm cho ngôi nhà như xưa.Young Saeng mặc cho cái chức chủ tịch có thể mất, dồn tất cả vào dự án đó chỉ muốn làm cho anh vui thôi. Người đó luôn nghĩ cho anh còn anh thì không nghĩ đến cảm nhận của người đó. –Nói đến đây Joong bật khóc - Anh không làm được gì cho cậu ấy cả. Thậm chí cậu ấy còn hy sinh cả mình để giữ an toàn cho anh. Anh là một th*** tồi Jongie à. Hyun Joong gục xuống bàn khóc.


Kyu ôm Joong, tay vỗ nhẹ lên vai Joong. Chưa bao giờ Kyu thấy anh của mình khóc nhiều đến thế, đau khổ đến thế. Ngày xưa, khi ba mẹ mất anh ấy cũng khóc nhưng rất ít. Lúc ấy anh chỉ nghĩ làm thế nào để trả thù, làm so để giành lại công ty. Chính hận thù đã làm cho con người anh mất đi tình cảm. Giờ thì dù anh đau khổ nhưng cậu lại thấy phần nào an tâm. Bởi vì giờ đây, anh đã trở về như chính ngày xưa. Anh đã có tình cảm trở lại, lại trở về như ngày xưa rồi. Jongie không nói gì cả, chỉ vỗ nhẹ lưng anh thế thôi. Joong nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ…. Anh đã quá mệt rùi…


- Young Saeng ah! Young Saeng! - Hyun Joong lẩm nhẩm trong miệng, tay không ngừng quờ quạng xung quanh.

- Hyun Joong hyung, có chuyện gì vậy? - Kyu Jong chạy lại nơi anh mình đang nằm, khẽ lay anh ấy.

- Young Saeng, cậu ấy sao rồi? – Hyun Joong hỏi Kyu Jong một cách yếu ớt.- Anh muốn gặp cậu ấy.- Hyun Joong choàng ngồi dậy. Đầu anh hơi đau một chút, có lẽ vì hôm qua anh uống quá nhiều. - Cậu ấy nằm ở đâu?

- S501. Hyun Joong hyung! Em…. có chuyện muốn nói với anh…về….Young Saeng hyung. - Kyu Jong nói ngập ngừng đầy lo lắng.

- Young Saeng có chuyện gì à? Phải không Young Saeng thế nào? - Anh ghì chặt hai vai Kyu Jong.

- Anh phải chuẩn bị tinh thần, anh ấy……….., anh ấy………………

- Young Saeng sao? Hả Jongie, cậu ấy sao? – Anh lắc mạnh hai vai Kyu Jong – Sao em không nói gì? Cậu ấy thế nào? Hả? Aishiiiiii!!!! - Nói xong anh chạy đi thật nhanh, dù có đâm vào những người trong hành lang thì anh cũng mặc. Giờ anh chỉ muốn biết Young Saeng thế nào.
 


S501. Đây là phòng của Young Saeng. Anh dừng lại tiến từng bước về phía cửa, tay cầm nắm đấm cửa mà mồ hôi tuôn ra. Sau cánh cửa ấy là Young Saeng, có lẽ giờ này cậu ấy đang nằm bất tỉnh bên cạnh mấy thở oxi cùng những sợi dây chằng chịt cả người. Cậu ấy sẽ không thể thấy anh, không thể trả lời anh. Anh lo sợ, anh sợ phải đối mặt với cậu, anh sợ phải thấy cậu như thế.
 


- Anh đến đó à? Sao không vào?

Câu hỏi của Hyun Jun khiến Hyun Joong trở về với thực tại.

- À, tôi……..

- Tôi đã hiểu rồi. Anh vào thăm anh ấy đi. Nhưng tốt nhất anh cần chuyển bị tinh thần. - Nói xong Jun đẩy cửa bước vào. Hyun Joong cũng bước theo phía sau.
 


Trước mặt anh là Young Saeng, đúng là Young Saeng của anh và cậu ấy đang………………… chơi con rái cá bông (=))
 au xách dép chạy =))) Thấy Hyung Jun vào cậu ngước lên nhìn rồi lại cúi xuống ôm con rái cá bông và lẩm nhẩm một điều gì đó. 


- Young Saeng hyung, em mua bánh cho hyung đây. Hyung ăn nhé. - Hyung Jun tiến lại gần, tay giơ túi bánh thơm phức.


Young Saeng gật đầu, cậu ngó lên nhìn anh rồi lại quay ra Hyung Jun. Như hiểu ý hyung mình, Hyung Jun giới thiệu ngay.


- Đây là Hyun Joong hyung, anh còn nhớ chứ? – Jun ngước nhìn cái người mà nãy giờ vẫn đứng như trời trồng không chút động đậy, mắt chữ A miệng chữ O.

Young Saeng giật mình khi nghe tên Hyun Joong, cậu ôm chặt con rái cá bông vào lòng, mắt liếc về phía anh rơm rớm nước mắt.


- Hyung sao thế? Có chuyện gì à? Hyung khóc hả, nín nào. – Cậu bối rối khi thấy anh mình khóc, miệng dỗ dành, còn tay thì lau nước mắt.

- Hyun Joong hay ăn hiếp anh, hay giành rái cá với anh. – Saeng nói lí nhí trong miệng, tay thì vẫn ôm chặt con rái cá bông.


Junnie cố nén cười, tay thì vẫn vỗ vai, dỗ dành người anh iu quí. Cậu bé quay sang gắt giọng với Hyun Joong:


- Ya, sao anh không nói gì hết vậy? Hyung ấy khóc là tại anh hay ăn hiếp hyung ấy đấy.

- Hả??? - Hyun Joong giờ mới chịu lên tiếng, anh bối rối bước lại gần cậu, quỳ xuống đất, người tựa vào thành giường, mắt ngước lên nhìn Young Saeng - Mình sẽ không ăn hiếp cậu nữa, mình sẽ không làm cậu buồn, cậu khóc nữa. Cậu muốn gì mình sẽ làm cho cậu. Được chứ, đừng khóc Young Saeng à. Đừng khóc.


Young Saeng nhìn anh đầy bất ngờ.
 


- Hyung Joong nói thật chứ? Hyun Joong không ăn hiếp Young Saeng nữa phải không? Hyun Joong sẽ không giành rái cá bông với Young Saeng nữa phải không? Hyun Joong hứa chứ?

- Mình hứa mà, mình sẽ không như thế nữa. Hyun Joong nắm lấy ta Young Saeng, nói một cách chắc chắn.

- Thế thì móc nghéo nào. - Saengie đưa ngón tay mình ra trước mặt anh. Hiểu ý, anh đan ngón tay của mình vào tay cậu - Thế là xong. Bây giờ Young Saeng muốn ăn kem, Hyun Joong dẫn Young Saeng đi ăn kem đi.

- Ơ, để mình hỏi bác sĩ đã. - Hyun Joong trả lời trong lo lắng. Cậu ở đây đi, mình sẽ quay lại ngay.

.
.
.
.
.


Tại phòng bác sĩ…

- Cậu ấy có bị máu bầm trong não, máu bầm đó làm cho cậu ấy bị mất trí nhớ nhưng cũng may chỉ là chứng mất trí nhớ cục bộ. Nghĩa là cậu ấy sẽ nhớ một phần kí ức nào đó, trong trường hợp này thì cậu ấy chỉ nhớ những gì trước bảy tuổi. Có lẽ những kí ức sau đó quá đau buồn, bản thân cậu ấy thấy mệt mỏi khi phải nhớ đến những kí ức đó. Vì thế cho nên bây giờ các hành động cũng như trí não của cậu ấy là của một cậu bé bảy tuổi.
 

- Vậy có nghĩa cậu ấy chỉ nhớ được những gì trước bảy tuổi còn những gì còn lại cậu ấy quên hết? - Hyun Joong lo lắng hỏi

- Đúng vậy. Vì thế, người nhà cần phải chú ý đến cậu ấy nhiều hơn. Vì ý thức của cậu ấy là của một cậu bé bảy tuổi nên khả năng bảo vệ mình của cậu ấy rất kém. Phải có người luôn theo cậu ấy, khi băng qua đường cũng cần có người đi cùng, khi đến nhưng nơi đông người cũng vậy vì ở tuổi này sẽ không biết các đường phố ở Seoul. Cả trong việc vệ sinh cá nhân cũng vậy. Tuy có thể tự làm nhưng thường thì trẻ em tuổi này rất lười vì vậy người nhà cũng phải quan tâm nhắc nhở.
 

- Thế đến bao giờ hyung ấy mới nhớ lại hả bác sĩ?
 

- Cũng tuỳ từng người và từng trường hợp. Có khi 1 tháng, 2 tháng, 1 năm hoặc lâu hơn nữa. Chúng tôi không xác định chính xác được.

- Thế chúng tôi đưa cậu ấy về được không?
 

- Chúng tôi cần kiểm tra lại lần cuối, ngày mai có thể về.

- Vâng, cám ơn bác sĩ.


Cả hai cùng cám ơn bác sĩ và bước ra ngoài. Kyu đã đứng chờ sẵn ở cửa.


- Chúng ta cần ngồi lại nói chuyện. - Kyu lên tiếng khi thấy Hyun Joong và Hyung Jun bước ra.


Sau một hồi nói chuyện, cả ba cùng quyết định sẽ đưa Young Saeng về ở nhà Hyun Joong, dù gì thời tuổi thơ cậu ấy cũng gắn bó với nơi đó. Kyu Jong sẽ dọn về ở chung. Một là để cho Young Saeng thấy không có gì khác. Hai, dù gì Kyu Jong cũng là sinh viên ngành y, sẽ tốt nếu Kyu Jong ở lại. Còn về việc của công ty, Hyun Joong sẽ cố sắp xếp, sau mỗi ngày làm việc, thư kí….sẽ đến nhà anh báo cáo công việc. Anh dành thời gian cả ngày để ở bên chăm sóc Young Saeng. Cả ba đều đồng ý thống nhất như vậy.


Thế là ngày hôm sau, cả ba đưa Young Saeng về nhà. Căn phòng của cậu được sắp xếp ở giữa phòng của Hyun Joong và Kyu Jong. Hyung Jun thì hoàn toàn yên tâm về hyung mình. Ngày trước, cậu bé rất ghét Hyun Joong nhưng sau khi tình cờ thấy Hyun Joong khóc và ân hận về những gì mình đã làm thêm vào đó Junnie cũng rất quan tâm và chiu hy sinh vì Young Saeng nên anh rất an lòng.


Đang trên đường về thì….

- Young Saeng không muốn về nhà. Young Saeng muốn ăn kem. Young Saeng muốn đi sở thú.

- Không được, hyung phải về nghĩ ngơi đã.

- Hyung đâu có mệt đâu mà bắt hyung nghĩ ngơi.

- Young Saeng hyung à, Hyung Jun nói đúng đó, hôm khác hãy đi, hôm nay hyung về nhà nghỉ ngơi đi.

- Hyun Joong, Young Saeng muốn điiiiiiiiiiiiiiiiii, Hyun Joonggggggggg
 

- Mai hãy đi nha, hôm nay Young Saeng phải về nhà trước.

- Young Saeng không muốn, Hyun Joong bảo là Young Saeng muốn gì cũng được, Hyun Joong bảo sẽ không làm Young Saeng buồn, Hyun Joong nói dối. - Young Saeng cúi đầu nói nhỏ, đâu đó có vài giọt nước mắt rơi rơi.


Anh trở nên bối rối khi nghe Saengie nói vậy. Chẳng phải anh đã nói là không làm cho Young Saeng khóc nữa cơ mà. Anh quyết định sẽ chở Young Saeng ra sở thú chơi. Và đương nhiên là chàng trai với body của tuổi 24 mà thực tế lại đang 7 tuổi của chùng ta (*tát*, của chúng ta bao giờ, của ai đó chứ
  đã vui mừng mà nhảy lên ôm lấy cổ anh cười thật tươi. Anh bị bất ngờ, chiếc xe lảo đảo, Kyu Jong và Hyung Jun phải lôi cậu ra. Đúng thật là một cậu bé bảy tuổi, chẳng biết nguy hiểm là cái gì. Anh đã vui biết bao khi anh nghe thấy nụ cười đó. Anh chỉ mong có vậy, tuy rằng bây giờ cậu là một đứa bé bảy tuổi nhưng anh thấy rất may mắn vì điều đó. 


Đến sở thú, cậu chạy như một đứa trẻ, một người con trai hai mươi mấy tuổi nhưng tính tình thì như một đứa bé. Bên cạnh đó cũng có ba người chạy theo cậu mệt bở cả hơi tay. Kyu Jong gọi điện cho Jung Min, có lẽ Min cũng rất muốn gặp Young Saeng hyung. Sau một hồi vui chơi mệt, cả bốn người nghỉ chân tại một quán kem nhỏ.
 


- Kyu Jong à, mặt cậu dính kem kìa.

- Ở đâu? Đây à?

- Không. Phía trên một chút. Không. Qua phải tí. Không. Thôi để mình lau cho. Nói xong Hyung Jun dùng khăn giấy lau vết kem trên mặt Kyu Jong. Đúng lúc đó thì Jung Min đến.

- Jongie!!!!!!
 

- À, Jung Min cậu đến trễ thế? Ngồi đây nè. Anh Young Saeng, mình đã nói hết cho cậu rồi.
 

- Young Saeng hyung, đây là bạn em, Jung Min. Young Saeng vẫn lo ăn không đếm xỉa gì đến Jung Min cả.
 

POV’Hyun Joong

Thật vui quá, tuy chỉ như vậy thôi nhưng thật sự rất vui.
 
Young Saeng à,
 
em có biết anh rất muốn nhìn em cười như thế này không hả?
 
Em hãy cứ như vậy nhé,
 
cho dù em như thế suốt đời thì anh cũng chấp nhận.
 
Anh có ích kỉ quá không em?
 
Nhưng mà em hãy hiểu cho anh.
 
Những ngày tháng sau này anh sẽ được sống cùng em.
 
Dù có nằm mơ anh cũng không tin rằng anh sẽ ăn cùng em,
 
ở cùng nhà với em, được thấy em cả ngày.
 
Giờ thì anh đã hiểu thế nào là hạnh phúc rồi.
 

End POV

POV’Young Saeng
Kem ngon quá. Kem ngon quá.
 
Mình muốn ăn nữa.
 
Hyun Joong thật tốt, cậu ấy không còn ăn hiếp mình nữa,
 
cậu ấy còn mua kem cho mình ăn.
 
Mình yêu Hyun Joong nhất.
 
Nhưng mình đang….mình muốn….

End POV


- Hyun Joong à, Young Saeng muốn…..(không muốn phá giá nên reader tự hiểu nghen)

-Ừ, mình sẽ dẫn cậu đi. Mấy đứa chờ chút nhé.

POV’Kyu Jong

Anh Young Saeng dễ thương thật.
 
Anh ấy trở nên như vậy cũng là một may mắn.
 
Anh Hyun Joong cũng đã trở lại như ngày xưa rồi.
 
Thật vui quá! Từ giờ có thể sống bình yên hạnh phúc rồi.
 
Mà Jung Min và Hyung Jun sao thế nhỉ?
 
Có vẻ hai người họ không hợp nhau.


End POV

POV’Hyung Jun

Đã lâu không đi sở thú, vui thật.
 
Young Saeng hyung cũng rất vui.
 
Mà cái tên đó, là ai vậy hả?
 
Khi chào chẳng thèm đáp trả câu chào hỏi của mình.
Là gì mà hống hách thế chứ.
 
Cái đồ đáng ghét, đồ mông con kiến.

End POV

POV’Jung Min

Anh Young Saeng nhìn ổn hơn lần trước.
Mà thôi vậy cũng tốt.
 
Còn cái người em của Young Saeng hyung kia.
 
Là ai kia chứ?
 
Hứ. Khi nãy còn đụng chạm đến Jongie.
 
Cái người nhìn như con rùa, cái cổ rụt rụt sao mà đẹp như mình.
Định tán tỉnh Jongie của mình đó hả?
 

End POV

No comments:

Post a Comment