Chap 6: Cơ hội không đến lần thứ hai
Young Saeng quay người bước đi, bỏ lại Joong với khuôn mặt vô thần. Kết thúc rồi, thế là đã chấm hết. Anh không ngờ Young Saeng căm hận anh đến như vậy. Anh đã sai rồi và anh đã biết mình sai rồi. Anh chỉ muốn xin lỗi thôi, anh muốn trả lại tất cả cho Young Saeng nhưng sao Young Saeng không nghe anh nói? Anh không thể để Young Saeng lại vượt khỏi tầm tay anh lần nữa. Anh muốn Young Saeng phải nghe anh nói, anh muốn Saeng phải đế ý đến anh, anh muốn Saeng phải tha thứ cho anh, dù cho cậu kêu anh chết anh cũng đồng ý, miễn sao Saengie tha thứ cho anh, miễn sao cậu cho anh được làm bạn một lần nữa. Anh muốn vậy và anh sẽ làm vậy.
- Mình muốn nói chuyện với cậu, một cách nghiêm túc.
- Chẳng còn gì để nói cả. Chẳng phải tôi đã nói là kết thúc rồi sao ?
- Chưa, chưa kết thúc và tớ không cho phép nó kết thúc như thế này. Mình là người khởi xướng thì mình phải là người kết thúc. Joong đang nổi giận, tay anh nắm chặt cánh tay Young Saeng, mắt anh nhìn thẳng vào mắt Young Saeng vừa kiên nghị vừa tha thiết van xin.
Nhưng cậu cũng không chịu nhịn. Giờ đây, tất cả những đau khổ những uất ức của cậu dâng tràn lên như ngọn núi lửa sắp bùng nổ. Cậu giật mạnh tay Joong ra trên tay cậu hằn đỏ dấu năm ngón tay của anh. Cậu xoa chỗ đau ấy, vừa xoa vừa nói một cách nghiêm nghị và cứng rắn.
- Chính cha tôi mới là người khởi xướng, còn anh, anh chỉ là người đòi lại công bằng thôi. Cha tôi đã cướp công ty của cha anh. Anh lấy nó lại từ tay tôi thế có nghĩa là công ty của cha anh lại trả về cho chính anh rồi còn gì? Một kết thúc tốt đẹp và hoàn mĩ. Thế thì chẳng phải đã chấm hết sao?
- Không Young Saeng à, mình không nói chuyện đó - Joong bước lại gần Saeng, hai tay nắm lấy hai bàn tay cậu, anh nhìn cậu một cách dịu dàng - Mình không nói chuyện đó Young Saeng à, mình nói chuyện khác, chuyện cậu đã làm cho mình. Chuyện mà cậu thà hy sinh tất cả chỉ muốn bù đắp cho mình. Lúc đó mình không hề biết chuyện đó Saeng ah!!! Khi ấy đầu óc mình chỉ toàn nghĩ đến làm sao để trả thù, làm sao để lấy lại được công ty. Mình bị quanh quẩn trong hận thù. Đến khi nghe thư kí Choi nói mình mới biết tất cả. Mình vô cùng ân hận Young Saeng à. Mình xin lỗi Young Saeng, chúng ta trở lại như ngày xưa nhé. Cậu và mình, hai chúng ta lại là....
- CẬU IM ĐI !!!! Tôi không muốn nghe chuyện đó. Ngày xưa chỉ tại tôi ngốc, chỉ tại tôi NGU NGỐC, KHỜ DẠI nên mới làm những chuyện như vậy. Anh muốn như ngày xưa hả? Tôi không thích sống trong ngày xưa, tôi thích sống như tôi hiện tại bây giờ.
Bất ngờ Hyun Joong ôm Saeng vào lòng khẽ đặt lên vai Saeng một nụ hôn.
- Cậu không ngốc chỉ là câu lo lắng cho mình, cậu quan tâm mình nên cậu mới làm thế, cậu muốn bùi đắp cho mình đúng không? Mình biết mình biết cậu vẫn còn tình cảm với mình, hãy quên đi những chuyện không vui giữa mình và cậu. Rồi chúng ta sẽ bắt đầu lại một cuộc sống mới vui vẻ và hạnh phúc hơn.
- Đủ rồi – Cậu vội vàng xô Hyun Joong ra khỏi người mình. - Anh là đồ thộn hay sao mà nãy giờ không hiểu những lời tôi nói hả? Tôi đã nói là tôi không muốn liên quan gì đến anh nữa. Những gì ở quá khứ tôi đã quên hết rồi. Coi như tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh nhưng như thế không có nghĩa chúng ta sẽ trở lại như xưa. Anh hiểu chứ? Chúng ta bây giờ ai đi đường nấy, không ai nợ ai, không ai quen biết ai.
- Young Saeng hyung! Thì ra hyung ở đây à? Em về đây, hyung có muốn về trước không hay ở lại về sau với bố em? – Một tiếng gọi từ đằng sau phá tan cuộc nói chuyện của hai người.
- Hyung Jun đó à? Hyung sẽ về với em luôn.
- Ơ, cho hỏi anh ta là ai vậy? Bạn của hyung à? - Hyung Jun nhìn Joong một cách tò mò.
- Không, chẳng là ai cả. Chúng ta về thôi.
- Vâng, chào anh. - Hyung Jun cúi đầu chào Joong trước khi đi theo Young Saeng.
Một người quay mặt đi với hai hàng nước mắt, một người đứng lại nở một nụ cười đau khổ. Hai con người ai cũng có những suy nghĩ riêng nhưng có một điều chung mà họ không nhận ra. Đó chính là cả hai muốn ở bên nhau. Anh thì quá hổ thẹn vì những gì anh đã làm. Còn cậu thì quá cứng đầu. Số phận sẽ đưa hai con người đó đến đâu ? Hay cho họ chấm dứt và sống cuộc sống còn lại không có nhau ?
(au thích hành hạ nhưng au muốn một cái happy ending nên au sẽ viết tiếp, còn những ai chấp nhận ending này thì xin đừng đọc nữa)
- Này, sao em bảo về nhà mà? - Young Saeng tỏ vẻ không mấy vui khi Hyung Jun dừng xe trước một quán bar.
- Hôm nay sinh nhật bạn em, tụi nó bảo nếu em không đến thì tụi nó sẽ tẩy chay em. Mình ghé vào chút thôi.
- Không ! Anh sẽ ở trong xe chờ em.
- Sẽ nhanh thôi ạ. Jun vừa nói vừa chạy nhanh vào trong quán bar.
Giờ thì chỉ còn mình cậu ngồi trong xe, yên tĩnh quá. Ngoài kia là một khối xô bồ mọi thứ. Những chiếc xe vụt nhanh qua cậu, những người đi bộ chậm rãi tận hưởng cơn gió mát lạnh giữa thời khắc giao mùa thu và đông. Các cặp tình nhân nắm tay nhau hạnh phúc cười đùa. Còn cậu ngồi đây một mình cô đơn và trống vắng. Cậu nhớ lại những gì anh nói khi nãy. Ai bảo cậu không muốn chấp nhận lời đề nghị đó. Cậu muốn chứ, cậu rất hạnh phúc khi nghe anh nói những câu ấy nhưng chẳng hiểu tại sao cậu lại không thể thốt lên thành lời. Có lẽ vì cậu cảm thấy anh làm vậy khỉ để trả nợ cậu và thương hại cậu mà thôi. Cậu không muốn như thế, cậu muốn anh đến với cậu bằng một tình cảm khác. Cái thứ tình cảm mà như những người đang nắm tay nhau ấy. Cậu muốn được như vậy chứ không phải cái tình bạn ngày xưa. Cậu có quá ích kỉ không khi muốn như thế? Có lẽ nếu bây giờ anh nói những lời đó thì cậu sẽ chạy đến ôm anh và đồng ý ngay. Cậu khẽ mỉm cười. Cậu là ai mà để người ta phải năn nỉ chứ ? Cơ hội chỉ đến với mỗi người một lần thôi, nếu không biết nắm giữ thì tất cả sẽ mất thôi. Đơn giản là thế.
***************************
Có thể nói rằng một tí của Hyung Jun là cả tiếng đồng hồ đối với cậu . Chợt, có cái gì đó ồn ào phía quán bar thu hút ánh nhìn của cậu. Cậu đưa mắt nhìn về nơi phát ra tiếng ồn.. Là Hyun Joong, chính là Hyung Jun, chẳng thể nhầm được. Anh làm gì ở đó vậy ?
Saeng bước ra khỏi xe đi thẳng về phía quán bar.
- Ya, cái lũ tụi bây, tao có tiền mà không cho tao vào à? Tao mua cả quán bar này còn được cho tụi bây biết như thế. Hyun Joong quần áo xốc xếch, tay cầm chai rượu đang chửi bới các nhân viên bảo vệ khi họ thấy anh quá say nên vì an toàn cho anh cũng như quán bar họ yêu cầu anh về nhà.
- Thưa cậu, cậu quá say rồi. Cậu hãy về nhà đi ạ.
- Ơ hay ***** này, tao say khi nào? Tao còn tỉnh đây này. Bộ tụi bây tưởng cả Seoul này chỉ có một quán bar thôi à? Không cho thì tao đi quán khác. - Hyun Joong đi xiêu vẹo, nghiêng ngả đổ nhào vào một vị khách vừa bước vào quán bar.
- Aishhhhhhhh, cái tên say xỉn này. - Người khách càm ràm vì bộ quần áo của mình chưa chi đã ướt nhẹp rượu.
- Mày nói ai say xỉn hả ***** kia? - Anh bay đến định đấm cho tên đó một cái nhưng bất ngờ có ai đó kéo anh lại.
- Sao cậu ở đây ??? Chẳng phải cậu về nhà rồi sao ??? - Joong quay mặt đi, cố bước từng bước thật nghiêm chỉnh.
- Anh say quá rồi, tôi đưa anh về. - Saeng cố níu tay Joong lại
- Không cần, chẳng phải chúng ta là những người xa lạ sao? - Anh gạt tay của cậu ra, cố đi tiếp.
- Tôi chẳng bảo là sẽ chở anh về sao? Đối với người lạ thì giúp đỡ vậy có sao nào? Thêm một lần nữa, cậu cố gắng hết sức để níu tay Hyun Joong
- Tôi không cần cậu thương hại tôi. Tôi ra sao thì mặc tôi. Joong một mực đi không do dự cũng không nhìn Young Saeng lấy một cái.
Mình sẽ cho anh ấy ra đi hay mình sẽ chạy lại giữ anh ấy ? Cơ hội không đến lần thứ hai. Khi nãy đã vụt mất một lần rồi, ông trời đã cho cậu may mắn có cơ hội lần thứ hai như thế này thì cậu phải nắm giữ thôi. Cậu sẽ giữ anh lại.
- Hyun Joong à, hãy để tôi chở cậu về, một lần thôi, sau đó chúng ta xem như không có gì cũng được.
Hyun Joong quay lại nhìn Saeng cười.
- Chẳng qua bây giờ là cậu đang thương hại tôi thôi, đang thương hại cái con người mà người chẳng ra người, ma chẳng ra ma, một người say xỉn đi không nổi....kakaka.....
- MỌI NGƯỜI TRÁNH RA, XE BỊ MẤT KIỂM SOÁT TRÁNH RA !!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- HYUN JOONG !!!!!!!!!!!!!
- YOUNG SAENG HYUNG !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
.................
Joong chạy theo níu cánh tay Young Saeng lại.
No comments:
Post a Comment