Nắp hộp

[Shortfic] You are my final DESTINATION-5

Chap 5: Không tên ^^



_Thư kí Chae! Lịch trình hôm nay có những gì?

_Thưa chủ tịch! Sáng nay chủ tịch có một cuộc họp Ban hội đồng quản trị để xem báo cáo tình hình công ty trong 6 tháng đầu năm nay lúc 8g. Trưa, chủ tịch không có lịch trình. Tối, chủ tịch phải dự tiệc chúc mừng 15 năm thành lập tập đoàn KM.

_Chỉ có vậy thôi à? Được rồi, thư kí Chae đi lo công việc đi. Đến giờ tôi sẽ tự đến chỗ họp.

_Vâng, tôi đi đây thưa chủ tịch! Thư kí Chae vừa nói vừa cúi đầu rồi bước ra ngoài.




Trong phòng giờ chỉ còn một mình vị chủ tịch trẻ đầy tham vọng, Kim Huyn Joong, cái tên khiến bao nhà kinh tế cũng như chính trị phải nể mặt vì đã lật ngược tình thế của tập đoàn HS từ một tập đoàn sắp phá sản thành một tập đoàn đứng đầu Hàn Quốc.
 


Ngày ấy, tập đoàn HS vì ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng kinh tế cũng như vì đầu tư quá nhiều vào những dự án tầm cỡ mang về ít lợi nhuận nên tập đoàn HS có nguy cơ phá sản. Khi tập đoàn đang trên bờ vực phá sản thì đột ngột thay đổi chủ tịch. Chủ tịch Heo Young Saeng đã bị cả hội đồng ban quản trị tước chức. Một phần vì thất trách, phần khác vì cổ phần mà Heo Young Saeng đang nắm trong tay là rất ít so với một cổ đông khác. Được sự đề cử và ủy nhiệm cũng như do số cổ phần của mình nên một trong số các cổ đông đã lên thay cho HeoYoung Saeng đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch tập đoàn. Người đó không ai xa lạ chính là cánh tay đắt lực của chủ tịch Heo, Kim Hyun Joong.
 


Flashback~~~~~~~~

_ Thưa giám đốc, người trợ lý mới đã đến rồi ạ!

_ Cho anh ta vào – Heo Young Saeng, vị giám đốc trẻ tuổi của công ty HS lên tiếng.

_ Xin chào giám đốc, tôi là Kim Hyun Joong, trợ lí mới. Tôi sẽ làm việc thật chăm…

_ Không cần phải nói nhiều, thư kí Lee, anh hãy chỉ chỗ và giao việc cho trợ lí Kim.

End Flashback~~~~~~~~~









Hyun Joong, tôi chắc rằng anh đã gặp thư kí Choi và biết tất cả mọi chuyện. 

Vậy là tôi đã trả lại tất cả những gì anh đáng có trong suốt mười năm qua.
 

Từ giờ trở đi, coi như chúng ta không còn bất kì mối quan hệ nào: bạn bè, kẻ thù, tất cả đều chấm dứt ở đây.
 

Nếu có gặp nhau, mong là cả hai chúng ta hãy cứ coi như không biết.
 

Đó là điều tốt nhất.
 

Vậy là cái tên Kim Hyun Joong và Heo Young Saeng giờ không còn dính dáng đến nhau nữa.
 

Mong anh có thể như cha anh, phát triển tập đoàn HS này hơn những gì hai cha con tôi đã làm.
 

Người xa lạ
Heo Young Saeng

P/s: Tất cả đã kết thúc rồi. Cảm ơn vì đã bước vào cũng như đi ra khỏi cuộc đời tôi. Những gì tôi nói trong bức thư này, là những lời cuối cùng tôi muốn nói với anh.













Kí ức và hiện tại. Hai khoảng thời gian khác nhau nhưng cùng nhau tồn tại song song trong đầu một con người. Tình yêu và thù hận. Hai tình cảm khác nhau cùng tồn tại song song trong tim một con người. Một người chỉ biết đến hận thù mà bỏ đi tình cảm của mình rồi đến một ngày sự ân hận giày xé tâm can của chính người ấy. Người ấy là ai? Chính là anh, chính là anh. Giờ thì anh đã được như mong muốn của anh, anh đang ngồi trên cái ghế cao nhất của công ty, công ty này giờ lại thuộc về anh như đúng quy luật ban đầu của nó. Anh đã đạt được mục đích của mình. Bây giờ, anh muốn gì là có đó nhưng có một vài điều anh muốn có nhưng không bao giờ có được. Anh muốn được nghe Kyu gọi anh dậy mỗi sáng, muốn được ăn những món Kyu nấu, muốn ngồi xem tivi cùng Kyu mỗi tối, muốn được nghe Kyu kể về những chuyện ở trường, muốn được có trở lại người em trai này. Ngày ấy, khi Kyu biết tin chức chủ tịch tập đoàn HS thuộc về anh, Kyu không nói gì đã bỏ đi. Anh biết Kyu đi đâu, anh có lại đó tìm cậu bé nhưng Kyu không muốn về. Chỉ một lần duy nhất Kyu về chính là lần dọn nhà. Phải, bây giờ anh đã là chủ tịch tập đoàn rồi nên anh phải ở căn nhà khác. Một căn nhà to, đẹp, sang trọng xứng tầm với vị thế của anh. Kyu đến, không phải là đến ngôi nhà mới ấy mà là ngôi nhà cũ. Dù rằng ngôi nhà ấy là nhà thuê nhưng nơi ấy chất chứa rất nhiều kỉ niệm với hai anh em.
 


Và anh còn muốn một điều nữa. Đó chính là được gặp lại một người. Sáng hôm ấy, sau khi gặp thư kí Choi về, một bức thư đặt ngay ngắn trên bàn làm việc. Kyu, Jung Min và người đó, chẳng ai ở cạnh bên anh. Anh có tất cả nhưng cũng đồng nghĩa anh mất tất cả. Hiện giờ cậu đang ở đâu ? Cậu sống có tốt không ? Cậu có còn giận anh không ? Người xa lạ. Anh thấy nhói đau, cậu đã nói như thế thì làm sao anh có thể bắt cậu hết giận anh được. Cậu làm quá nhiều vì anh, cậu hy sinh tất cả chỉ muốn anh được vui còn anh thì chỉ mong sao hạ gục cậu để giành lại những gì đã mất. Cười, anh cười khinh bỉ chính mình rồi đứng dậy bước đến phòng họp.


**********************


7h30, nhà hàng TS501


- Chào!
 

- Chào! Anh khỏe chứ ?
 

- Vâng, tôi khỏe. Nghe nói anh đang tập trung đầu tư cho một dự án lớn.

- À, vâng, cám ơn anh vì đã quan tâm đến nó.
 


- Chào anh!
 

- Ồ, chủ tịch Kang! Lâu quá chưa gặp ông! Thật vui khi được gặp ông ở đây!


- Chủ tịch Soo, trợ lý mới à ?

- À, vâng, chủ tịch Jang! Tôi có nghe bảo rằng chủ tịch đang có một dự án, tôi
 
chen một chân vào được chứ ?

- Chủ tịch Jang khiêm tốn quá. Nếu thế thì còn gì bằng kaka


.......................................


Những người giả tạo, những người tính toán. Ừ thì nhìn vậy đó chứ thật ra trong cái đầu đó toàn là những âm mưu thâm độc. Hứ, anh nói người ta thì anh cũng cần nhìn lại mình đi chứ. Anh thì có khá hơn ai đâu. Anh cũng hại một người rồi đấy thôi.
 


Chán ngắt! Một buổi tiệc chán ngắt. Chẳng có gì cả, chỉ vì cái mã chủ tịch nên anh mới có mặt ở đây. Với lại, đến đây anh có thể uống đủ thứ rượu. Tuy anh có thể uống bất kì thứ gì nếu anh muốn nhưng uống ở nơi nhiều người thì tốt hơn uống một mình ở nhà. Đằng nào thì ở nhà anh cũng uống thôi thì uống ở đây cho thấy đời bớt cô độc.
 


Khẽ mỉm cười, anh quay mặt vào nơi diễn ra buổi tiệc. Nơi này đẹp quá. Nếu có Young Saeng ở đây thì chắc cậu ấy thích lắm. Cậu ấy đã từng bảo cậu ấy rất thích màu sắc của những đèn chùm. Nó không quá chói loá và hơn hết nó không phải là một. Nó gồm nhiều đèn nhỏ kết hợp lại với nhau. Giống như trong một gia đình vậy, ấm cúng lắm. Young Saeng còn bảo cậu sẽ là nhà sưu tầm đèn chùm lớn nhất thế giới. Trẻ con quá ! Phải rồi có vị chủ tịch nào mà đi nói những điều đó với trợ lý của mình chứ.
 


Hyun Joong đảo mắt xung quanh buổi tiệc, cố tìm chủ tịch Kang để nói lời cáo từ. Anh không muốn ở đây nữa, anh muốn về. Đột nhiên anh muốn đến một nơi. Lia mắt khắp hội trường, anh chợt dừng lại ở một góc nơi mà một người đang đứng dựa vào cột ngước mắt nhìn ngắm ánh đèn chùm...


Ngập ngừng… Hyun Joong bước chẫm rãi đến chỗ người đó. Nhưng chỉ vừa chạy vài bứơc thì anh dừng lại...
 
Có nên đến hay không ? Người xa lạ ?

Anh quay mặt và bước trở ra ban công.
 

Anh cứ đứng đó nhìn cậu. Cậu cứ đứng đó nhìn ánh đèn.


- Thưa cậu ! Có người muốn gặp cậu.

- Ai vậy ?

- Người ấy chỉ bảo là người xa lạ.


Người xa lạ? 
Hay đó là anh?
 
Là anh ư?
 
Chỉ có anh mới biết mình thôi,
 
Nhưng mình vừa trở về làm sao có người biết được.
 
Hơn nữa người xa lạ.
 
Có lẽ đó là anh.
 
Không.
 
Mình không nên gặp anh.
 
Mình sẽ từ chối.
 
Mình không muốn.
[/



- Cậu ! Thưa cậu !

- À ! Sao ? À ! Hãy nói là tôi không muốn gặp. Nói xong cậu đưa cho tên bồi bàn một tờ giấy bạc.



Young Saeng đưa mắt hướng theo tên bồi bàn xem người muốn gặp cậu đang ở đâu. Phía ban công… Một cơn gió thổi qua làm tấm màn bay phất phơ khiến cậu khó lòng mà thấy được khuôn mặt người muốn gặp đó. Gió ngừng… Tầm màn rủ xuống…. Mọi thứ trở về vị trí ban đầu… Chỉ có người đó là biến mất. Bất giác, Young Saeng tiến thẳng về phía ban công… Chậm rãi... Không có ai cả ? Cậu dáo dác nhìn mọi nơi rồi đứng đó nhấp một ngụm rượu. Có lẽ anh đã đi rồi. Cậu quay mặt hướng ra phía ngoài ban công. Gió mát thật, không khí trong lành. Ai ngờ được giữa chốn thành phố ồn ào nhộn nhịp lại có một nơi yên tĩnh như thế này. Liệu người đó có phải là Hyun Joong ? Anh muốn gặp cậu làm gì chứ? Muốn xem cậu thế nào à? Muốn thấy cậu thất bại và thảm hại thế nào hả? Không bao giờ. Mọi thứ giờ không còn là gì cả. Anh và cậu chẳng nợ nhau điều gì vậy gặp nhau làm gì? Gặp nhau để rồi nơi vết thương cũ lại rỉ máu? Cậu khẽ cúi đầu mỉm cười.
 


Tiếng thở mạnh của một người kế bên kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ…
 


- Cậu vẫn như xưa. Vẫn một mình chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng cậu.

- Tôi là thế đó. Có liên quan gì đến anh nào? Chẳng phải tôi đã nói nếu gặp tôi thì cứ vờ như không thấy sao?

- Tôi không làm được.

- Anh không làm được hay anh không muốn làm ? Anh muốn gặp để xem tôi thảm bại đến thế nào đúng không ? Anh muốn xem sau khi anh lấy lại của tôi mọi thứ thì tôi sẽ thế nào chứ gì? À mà không, không phải của tôi, tất cả là của anh hết mà.

- Không, Young Saeng à, anh chỉ muốn...

- Thôi, giữa chúng ta không có gì để nói… Dừng lại ở đây thôi… Anh nên nhớ những gì tôi đã nói trong bức thư… Anh và tôi... Người xa lạ....

No comments:

Post a Comment