Chap 4: Kết thúc????
“Sau đây là bản tin…
Tập đoàn HS, một trong những tập đoàn lớn mạnh nhất Hàn Quốc, sau khi chủ tịch Heo Young Joong ra đi, đã gặp phải một số khó khăn. Chính vì thế mà hôm nay, một cuộc họp hội đồng quản trị đã diễn ra… Hiện giờ chúng tôi đang có mặt ở sảnh chính của tập đoàn HS… Theo nhiều nguồn tin cho biết thì rất có thể vị trí chủ tịch mà con trai Heo Young Joong đang nắm giữ có thể bị thay thế bởi người mà đang có nhiều cổ phần của tập đoàn nhất…”
***************
_ Ông nói sao? Ông đề nghị tôi rời khỏi vị trí này? Nếu vậy, hãy cho tôi lí do.
_ Lí do ư? Cậu hãy xem lại đi, trong thời gian qua, tập đoàn không hề có thêm một chiến lược hay bất cứ một hợp đồng nào cả! Vì thế, hội đồng quản trị chúng tôi đã quyết định họp nhau lại và bổ nhiệm một người mới thay cho chức vụ của cậu.. Một người có tài hơn vị chủ tịch hiện thời của chúng ta rất nhiều…
*Đau*! Chẳng lẽ người ta coi cậu bất tài thế sao! Từ trước đến nay, cậu luôn cố gắng làm tốt tất cả mọi việc, vậy mà bọn họ lại xem cậu không có tài!!!
_ Dạ thưa, ngài Kim đã đến rồi ạ!
_ Mời người đó vào - Người đàn ông lúc nãy lên tiếng – Nếu cậu muốn, sau đây chúng tôi sẽ giới thiệu tân chủ tịch mới của tập đoàn HS…. Kim Hyun Joong. Cậu biết đấy, Kim Hyun Joong là trưởng phòng kế hoạch của tập đoàn ta, cũng là người có cổ phiếu nhiều nhất. Chính vì vậy, chúng tôi đã quyết định chọn cậu ấy làm chủ tịch thay cho chủ tịch hiện thời Heo Young Saeng.
“Kim Hyun Joong” - ngỡ ngàng, người đó chính là anh! Sao có thể là anh? Cậu không tin đây là sự thật. Là anh thật ư, là người mà cậu lúc nào cũng nghĩ đến. Cậu không tin, cậu không tin. Không phải, hoàn toàn sai trái. Chỉ là một giấc mơ thôi phải không Hyun Joong? Hyun Joong sẽ không bao giờ làm thế với Young Saeng đâu đúng không? Đầu óc cậu tràn ngập những ý nghĩ lụn vụn, tim cậu đau thắt. Rồi cậu khẽ nhép miệng cười. Nụ cười cay đắng và khinh đời. Cậu đã tính sai một bước! Trong thời gian qua, cậu chỉ nghĩ đến kế hoạch kia, cái kế hoạch mà cậu cho rằng sẽ làm cho anh vui. Phải, làm cho anh vui, cậu luôn nghĩ đến anh. Dù cho Thư kí Lee có nói gì đi nữa cậu vẫn kiên quyết thực hiện tiếp kế hoạch đó. Cậu đánh đổi tất cả chỉ vì anh. Còn anh thì...anh đang từng bước trả thù! Ngay giây phút này đây, cậu biết mình phải làm gì. RA ĐI. Nghe thật đơn giản và nhục chí nhưng có ai cho cậu biết cách nào tốt hơn! Cậu mong đây chỉ là một giấc mơ, cậu mong anh đừng làm như vậy! Cậu đã làm tất cả để bù đắp cho anh, nhưng cũng không thể tưởng tượng rằng anh lại làm thế này với cậu...hứ... ĐAU...
_ Tôi rất vui vì tập đoàn chúng ta có một vị chủ tịch mới tài ba thế này – Nói rồi cậu quay mặt bỏ đi… Đau… Đau lắm… Trái tim của Young Saeng đang gỉ máu…Khóc… Hai hàng lệ chảy dài trên má… Mới ngày hôm qua, cậu đã rất vui sướng vì mọi kế hoạch giành cho anh đã hoàn thanh… Cậu tượng tượng thấy nụ cười nở khuôn mặt anh, nó đẹp biết chừng nào. Vậy mà ngày hôm nay…
Phóng xe thật nhanh trên đường, cậu không ý thức được mình sẽ đi đâu nữa… Quá mệt mỏi rồi… Chiếc xe màu đen dừng lại ở ngay bên bờ sông Hàn… Hoàng hôn xuống thật đẹp! Đẹp nhưng buồn. Hoàng hôn là cái kết của một ngày và cậu cũng thấy giống như chính cậu bây giờ. Với cậu, điều gì bây giờ là quan trọng? Cậu chỉ biết cậu đang đau, yêu và hận. Yêu nhiều để hận nhiều. Giờ mọi thứ đối với cậu chỉ là vô nghĩa mà thôi! Giá như cậu không phải con trai của chủ tịch tập đoàn HS, giá như cậu không phải quen anh thì có phải tốt hơn không!
Đã 2 tiếng đồng hồ rồi… trời đang mưa… vậy mà Saeng vẫn đứng đây… im lặng…
_ Young Saeng hyung – một giọng nói cất lên từ phía sau kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ. Giọng nói ấy nghe rất quen nhưng Saengie không tài nào nhớ ra nổi. Cậu từ từ ngất lịm đi trong vòng tay của người đó. (au nói trước đó chỉ là vô tình thôi nha.. hem có cố tình từ hai bên đâu nên cả nhà đừng nghĩ gì nha)
**********************
10h30 tối, tại nhà của Hyun Joong…
_ Hyung, em có chuyện cần nói với hyung - Kyu Jong giật tay người anh trai mình lại ngay khi Joong vừa bước vào nhà!
_ Có chuyện gì vậy?
_ Hyung thật sự đã làm như vậy rồi sao? Sao hyung luôn luôn như vậy! Em thật thất vọng về hyung.
_ Em thất vọng về hyung đúng không, nhưng liệu em có nghĩ bố mẹ chúng ta sẽ nghĩ như thế nào không?
_ Đừng bao giờ lôi bố mẹ ra như một cái cớ như thế! Em tưởng hyung đã vì người đó mà không tiếp tục nữa… nhưng em đã lầm rồi! Hyung tưởng hyung sẽ vĩ đại lắm khi làm như thế ư?
_ Hai người im lặng cho tôi nhờ - Jung Min từ phía trong nhà bắt đầu lên tiếng, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai anh em – Young Saeng hyung đang ở đây, làm ơn hãy nói nhỏ thôi, hyung ấy đang ốm, muốn cãi nhau thì chờ hyung ấy khỏi bệnh hãy cãi nhau.
_ Saeng hyung??? – Kyu Jong ngỡ ngàng – Hyung ấy ốm sao?
_ Đúng! Lúc nãy, mình có cùng Ki Bum đi qua quán của dì thì gặp hyung ấy. Không hiểu sao trời mưa mà hyung ấy cứ đứng đó, không tìm chỗ trú gì cả… Lúc mình gọi, trông hyung ấy buồn lắm… Chưa kịp hỏi gì thì hyung ấy đã ngất lịm đi mất rồi! Còn bây giờ thì đang sốt lắm! Đang nằm ở phòng của Hyun Joong hyung đó! Chắc hyung ấy bị cảm rồi!
_ Bị cảm? Min vào nhà trước đi, rồi Kyu vào phụ giúp Min chăm sóc hyung ấy ngay! – Nói rồi cậu quay sang người anh trai của mình – Hyung thấy rồi đấy, em không muốn có thêm nhiều người nữa như chúng ta năm xưa đâu! Hyung hãy tự suy nghĩ đi! Em không nói gì nhiều nữa.
Vừa dứt lời, Kyu chạy ngay vào trong nhà, bỏ mặc một mình anh bất động ngay trước cửa ra vào. “Cậu ốm sao?” – Anh ngỡ ngàng. Hồi chiều, ngay khi thấy ánh nhìn của cậu, anh biết mình đã làm cho cậu tổn thương thật rồi, thật sự tổn thương. Lúc cậu ra khỏi phòng họp, anh cũng không thể đuổi theo. Chính lí trí đã bảo anh không được phép đuổi theo cậu. Chính vì lí trí mà anh không thể để con tim lên tiếng. Bất giác, Hyun Joong chạy ngay lên phòng mình. Saengie đang nằm trên giường… Mái tóc ướt nhẹp… Anh đưa tay sờ lên trán cậu… nóng lắm… Đúng là cậu bệnh thật rồi…
“Sau đây là bản tin…
Tập đoàn HS, một trong những tập đoàn lớn mạnh nhất Hàn Quốc, sau khi chủ tịch Heo Young Joong ra đi, đã gặp phải một số khó khăn. Chính vì thế mà hôm nay, một cuộc họp hội đồng quản trị đã diễn ra… Hiện giờ chúng tôi đang có mặt ở sảnh chính của tập đoàn HS… Theo nhiều nguồn tin cho biết thì rất có thể vị trí chủ tịch mà con trai Heo Young Joong đang nắm giữ có thể bị thay thế bởi người mà đang có nhiều cổ phần của tập đoàn nhất…”
***************
_ Ông nói sao? Ông đề nghị tôi rời khỏi vị trí này? Nếu vậy, hãy cho tôi lí do.
_ Lí do ư? Cậu hãy xem lại đi, trong thời gian qua, tập đoàn không hề có thêm một chiến lược hay bất cứ một hợp đồng nào cả! Vì thế, hội đồng quản trị chúng tôi đã quyết định họp nhau lại và bổ nhiệm một người mới thay cho chức vụ của cậu.. Một người có tài hơn vị chủ tịch hiện thời của chúng ta rất nhiều…
*Đau*! Chẳng lẽ người ta coi cậu bất tài thế sao! Từ trước đến nay, cậu luôn cố gắng làm tốt tất cả mọi việc, vậy mà bọn họ lại xem cậu không có tài!!!
_ Dạ thưa, ngài Kim đã đến rồi ạ!
_ Mời người đó vào - Người đàn ông lúc nãy lên tiếng – Nếu cậu muốn, sau đây chúng tôi sẽ giới thiệu tân chủ tịch mới của tập đoàn HS…. Kim Hyun Joong. Cậu biết đấy, Kim Hyun Joong là trưởng phòng kế hoạch của tập đoàn ta, cũng là người có cổ phiếu nhiều nhất. Chính vì vậy, chúng tôi đã quyết định chọn cậu ấy làm chủ tịch thay cho chủ tịch hiện thời Heo Young Saeng.
“Kim Hyun Joong” - ngỡ ngàng, người đó chính là anh! Sao có thể là anh? Cậu không tin đây là sự thật. Là anh thật ư, là người mà cậu lúc nào cũng nghĩ đến. Cậu không tin, cậu không tin. Không phải, hoàn toàn sai trái. Chỉ là một giấc mơ thôi phải không Hyun Joong? Hyun Joong sẽ không bao giờ làm thế với Young Saeng đâu đúng không? Đầu óc cậu tràn ngập những ý nghĩ lụn vụn, tim cậu đau thắt. Rồi cậu khẽ nhép miệng cười. Nụ cười cay đắng và khinh đời. Cậu đã tính sai một bước! Trong thời gian qua, cậu chỉ nghĩ đến kế hoạch kia, cái kế hoạch mà cậu cho rằng sẽ làm cho anh vui. Phải, làm cho anh vui, cậu luôn nghĩ đến anh. Dù cho Thư kí Lee có nói gì đi nữa cậu vẫn kiên quyết thực hiện tiếp kế hoạch đó. Cậu đánh đổi tất cả chỉ vì anh. Còn anh thì...anh đang từng bước trả thù! Ngay giây phút này đây, cậu biết mình phải làm gì. RA ĐI. Nghe thật đơn giản và nhục chí nhưng có ai cho cậu biết cách nào tốt hơn! Cậu mong đây chỉ là một giấc mơ, cậu mong anh đừng làm như vậy! Cậu đã làm tất cả để bù đắp cho anh, nhưng cũng không thể tưởng tượng rằng anh lại làm thế này với cậu...hứ... ĐAU...
_ Tôi rất vui vì tập đoàn chúng ta có một vị chủ tịch mới tài ba thế này – Nói rồi cậu quay mặt bỏ đi… Đau… Đau lắm… Trái tim của Young Saeng đang gỉ máu…Khóc… Hai hàng lệ chảy dài trên má… Mới ngày hôm qua, cậu đã rất vui sướng vì mọi kế hoạch giành cho anh đã hoàn thanh… Cậu tượng tượng thấy nụ cười nở khuôn mặt anh, nó đẹp biết chừng nào. Vậy mà ngày hôm nay…
Phóng xe thật nhanh trên đường, cậu không ý thức được mình sẽ đi đâu nữa… Quá mệt mỏi rồi… Chiếc xe màu đen dừng lại ở ngay bên bờ sông Hàn… Hoàng hôn xuống thật đẹp! Đẹp nhưng buồn. Hoàng hôn là cái kết của một ngày và cậu cũng thấy giống như chính cậu bây giờ. Với cậu, điều gì bây giờ là quan trọng? Cậu chỉ biết cậu đang đau, yêu và hận. Yêu nhiều để hận nhiều. Giờ mọi thứ đối với cậu chỉ là vô nghĩa mà thôi! Giá như cậu không phải con trai của chủ tịch tập đoàn HS, giá như cậu không phải quen anh thì có phải tốt hơn không!
Đã 2 tiếng đồng hồ rồi… trời đang mưa… vậy mà Saeng vẫn đứng đây… im lặng…
_ Young Saeng hyung – một giọng nói cất lên từ phía sau kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ. Giọng nói ấy nghe rất quen nhưng Saengie không tài nào nhớ ra nổi. Cậu từ từ ngất lịm đi trong vòng tay của người đó. (au nói trước đó chỉ là vô tình thôi nha.. hem có cố tình từ hai bên đâu nên cả nhà đừng nghĩ gì nha)
**********************
10h30 tối, tại nhà của Hyun Joong…
_ Hyung, em có chuyện cần nói với hyung - Kyu Jong giật tay người anh trai mình lại ngay khi Joong vừa bước vào nhà!
_ Có chuyện gì vậy?
_ Hyung thật sự đã làm như vậy rồi sao? Sao hyung luôn luôn như vậy! Em thật thất vọng về hyung.
_ Em thất vọng về hyung đúng không, nhưng liệu em có nghĩ bố mẹ chúng ta sẽ nghĩ như thế nào không?
_ Đừng bao giờ lôi bố mẹ ra như một cái cớ như thế! Em tưởng hyung đã vì người đó mà không tiếp tục nữa… nhưng em đã lầm rồi! Hyung tưởng hyung sẽ vĩ đại lắm khi làm như thế ư?
_ Hai người im lặng cho tôi nhờ - Jung Min từ phía trong nhà bắt đầu lên tiếng, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai anh em – Young Saeng hyung đang ở đây, làm ơn hãy nói nhỏ thôi, hyung ấy đang ốm, muốn cãi nhau thì chờ hyung ấy khỏi bệnh hãy cãi nhau.
_ Saeng hyung??? – Kyu Jong ngỡ ngàng – Hyung ấy ốm sao?
_ Đúng! Lúc nãy, mình có cùng Ki Bum đi qua quán của dì thì gặp hyung ấy. Không hiểu sao trời mưa mà hyung ấy cứ đứng đó, không tìm chỗ trú gì cả… Lúc mình gọi, trông hyung ấy buồn lắm… Chưa kịp hỏi gì thì hyung ấy đã ngất lịm đi mất rồi! Còn bây giờ thì đang sốt lắm! Đang nằm ở phòng của Hyun Joong hyung đó! Chắc hyung ấy bị cảm rồi!
_ Bị cảm? Min vào nhà trước đi, rồi Kyu vào phụ giúp Min chăm sóc hyung ấy ngay! – Nói rồi cậu quay sang người anh trai của mình – Hyung thấy rồi đấy, em không muốn có thêm nhiều người nữa như chúng ta năm xưa đâu! Hyung hãy tự suy nghĩ đi! Em không nói gì nhiều nữa.
Vừa dứt lời, Kyu chạy ngay vào trong nhà, bỏ mặc một mình anh bất động ngay trước cửa ra vào. “Cậu ốm sao?” – Anh ngỡ ngàng. Hồi chiều, ngay khi thấy ánh nhìn của cậu, anh biết mình đã làm cho cậu tổn thương thật rồi, thật sự tổn thương. Lúc cậu ra khỏi phòng họp, anh cũng không thể đuổi theo. Chính lí trí đã bảo anh không được phép đuổi theo cậu. Chính vì lí trí mà anh không thể để con tim lên tiếng. Bất giác, Hyun Joong chạy ngay lên phòng mình. Saengie đang nằm trên giường… Mái tóc ướt nhẹp… Anh đưa tay sờ lên trán cậu… nóng lắm… Đúng là cậu bệnh thật rồi…
“Saengie, sao cậu luôn tự hành hạ mình như thế?
Chẳng lẽ Kyu nói đúng, mình đã sai rồi sao?”
Chẳng lẽ Kyu nói đúng, mình đã sai rồi sao?”
Nhìn cậu, tim anh đau lắm, những mảnh kí ức lại một lần nữa về dày vò con người anh. Những lúc cậu cùng anh đùa vui vẻ, những khoảnh khắc khi mà cả hai cùng hùa vào trêu Kyu. Cả hình ảnh anh đẩy cậu ngã trước đám tang ba mình cùng lẫn lượt hiện về… nát vụn… là trái tim tưởng như đã hóa đá hay là những mảng kí ức kia….
“Tích tắc” – Đã hơn tiếng đồng hồ trôi qua, anh vẫn đứng đó, chìm trong dòng suy nghĩ về cậu.
Flashback
_ Umma, umma kể chuyện cho tụi con nghe đi – Cậu bé trai mang tên Hyun Joong mới 4 tuổi kia lại đang nũng nịu mẹ.
_ Con không thấy nhà ta đang có khách hả Hyun Joong? Để tối umma kể cho có được không? – Người mẹ ôn tồn khuyên nhủ.
_ Con không chịu. Chẳng phải umma bảo con phải xem Young Saeng và bác Tae Min như người nhà sao. Umma kể đi, con không chịu đâu…
_ Chị ah, chị cứ kể đi, không sao đâu mà, hay là kể chuyện của hai chị em mình ngày xưa ấy… cho bọn nhỏ nó thích. – Mẹ Young Saeng bắt đầu lên tiếng.
_ Thôi được, umma sẽ chiều lòng con trai cưng của umma vậy. Nhưng khi nghe chuyện của umma, Hyun Joong phải chú ý đó nha! - Người mẹ trùng giọng xuống và cậu chuyện bắt đầu – Ngày đó, umma và mẹ Young Saeng thân nhau lắm, luôn coi nhau như hai chị em vậy. Khi ấy cả hai đều mang thai, tưởng sẽ sinh một trai một gái, nên đã ngầm đính ước với nhau rằng con trai của người này sẽ lấy con gái của người kia… Nhưng sự thể lại sinh 2 cậu nhóc là con và Young Saeng đó. Nghĩ lại chuyện đó mà chị thấy buồn cười quá, Tae Min ah!
_ Ơ, umma ah, vậy thì nếu bác Tae Min sinh Young Saeng ra là con gái thì Young Saeng sẽ là vợ con phải không umma? – Cậu bé ngây thơ hỏi.
_ Woa! Joongie của mẹ thông minh quá! Đúng thế đó con ah!
_ Nếu vậy thì con sẽ gọi “Young Saeng” là vợ nhé umma – nói rồi Hyun Joong quay ra Young Saeng – cậu nghe thấy chưa hả, cậu là vợ của mình hiểu chưa? Hyun Joong sẽ bảo vệ, không để Young Saeng buồn hay bị tổn thương. Vợ Young Saeng nghe rõ lời chồng chưa?
_ …
_ Ơ, sao vợ lại không trả lời chồng??? – Hyun Joong quay ra mẹ và bác Tae Min, nũng nịu – Umma, vợ không chịu trả lời con, hai người làm gì đi…
Hai người mẹ nhìn đứa con nhỏ mà không nhịn nổi cười bởi sự ngây thơ của cậu bé…
_ Young Saeng, sao không trả lời chồng hả? Vợ cứ im lặng như thế là chồng giận vợ thật đấy, không chơi với vợ nữa đâu! Vợ bỏ con rái cá của chồng ra đi! Vợ mà không chịu nói là chồng không cho chơi với rái cá của chồng nữa…
Nghe đến đây, Young Saeng giật mình, không cho cậu bé chơi với rái cá bông nữa ư??? Saengie bắt đầu khóc. Thấy Young Saeng khóc, Hyun Joong phát hoảng:
_ Vợ đừng khóc nữa mà! Chồng không lấy rái cá bông của vợ nữa mà! Vợ nín đi!
Umma! Umma giúp con!
Lúc này các bà mẹ mới bắt đầu vào cuộc, mẹ Young Saeng lên tiếng:
_ Young Saeng ah, đừng khóc nữa con, vì con không chịu nói chuyện nên Hyun Joong chỉ đùa một tẹo thôi mà, không có gì đâu, nín đi con.
_ Umma bảo Hyun Joong đừng lấy rái cá bông đi… Con muốn chơi với rái cá bông… - Đến tận lúc này, Young Saeng mới nói, thật là một cậu bé thích im lặng.
_ Uhm`. Để umma bảo Hyun Joong, Saengie đừng khóc nữa nào. Nín đi, con trai khóc là không tốt đâu…
_ Young Saeng đừng khóc nữa mà – Joongie tiến lại dỗ dành – Joong không đùa Saeng kiểu thế nữa đâu mà… Tụi mình rủ Kyu đi chơi đi mà, được không?
End Flashback
“Hyun Joong sẽ bảo vệ, không để Young Saeng buồn hay bị tổn thương”… Không để cậu bị tổn thương mà anh làm thế này ah? Không để cậu buồn mà trong suốt thời gian qua, anh đã làm được những gì cho cậu? Dằn vặt… đau đớn… liệu cuối cùng mọi thứ sẽ đi đến đâu và anh sẽ làm gì? Một câu hỏi anh chưa bao giờ dám đưa ra câu trả lời.
Tựa người vào cửa sổ và nhìn ra phía ngoài… Trời vẫn mưa…
~~~ Ne chum un nun ko ro ni chum un nun kot so
We can be so perfect
Se sang mo tu chok ki tuen ta he to na nun an tue no a ni myun an tue
Baby let me love ya love ya love ya ~~~
Tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng… Anh mở máy…
_ Alo!
_ Chủ tịch Heo phải không ạ??? Tôi là thư kí Choi, liệu ngày mai tôi có thể gặp ngài được không?
_ Xin lỗi, tôi là Kim Hyun Joong, Young Saeng không thể nghe máy bây giờ.
_ Ồ, chắc anh nhận ra tôi, Kim Hyun Joong. Nếu như chủ tịch Heo không thể nghe máy được, cũng tốt thôi, ngày mai, hãy gặp tôi ở quán cà phê Triple. Tôi cũng có chuyện muốn nói với anh…
_ Được! 9h tôi sẽ đến đó….
Dập máy ~~~ Một lần nữa lại im lặng… Trời vẫn tiếp tục mưa… Có phải chăng ông trời đang khóc thay cho anh và cậu????
No comments:
Post a Comment