Nắp hộp

[Shortfic] You are my final DESTINATION-3

Chap 3: Lựa chọn...

Kể từ ngày hôm đó, cậu không còn nói nhiều như trước nữa, kể cả với anh. Cậu biết mình phải làm gì, và sẽ làm như thế nào cho anh? Thầm lặng…
 

Còn về phần anh, cũng kể từ tối hôm đó mà anh có nhiều suy nghĩ. Thêm một lần nữa anh bắt mình phải lựa chọn, hoặc là tiếp tục trả thù, hoặc là không để cậu bị tổn thương…



Flashback

Buổi tối sau ngày cậu đến nhà anh, mưa…

_ Kyu Jong ah, em đi uống với anh được không?

_ Nhưng hyung ah, trời đang mưa!

_ Thêm một ngày mưa nữa sao? - anh ngạc nhiên

_ Ơ! Hyung! Gần 2 tuần nay, trời mới mưa mà! Đầu óc hyung đang để ở đâu vậy! Nếu hyung muốn uống thì rủ cả Jung Min đi uống nha hyung!

_ Uhm. Cũng được! Em gọi cho Minnie đi!

Con người ta khi say luôn luôn nói sự thật, và anh cũng vậy. Anh là người hay uống, nhưng chưa lần nào anh uống say như lần này.
 

_ Kyu Jong ah… Em bảo anh nên dừng lại, không nên trả thù nữa, phải không??? – Hyun Joong bắt đầu chìm vào cơn say – Dừng lại ư? Đúng, anh muốn dừng lại nhưng anh không thể làm thế được. Anh không muốn làm Young Saeng phải đau khổ, nhưng cũng không thể không trả thù cho cha mẹ chúng ta? Anh phải làm sao?

_ Anh à, anh say rồi!!

_ Không anh không say, ngược lại anh rất tỉnh. Anh tỉnh để biết rằng những người anh xem như gia đình thứ hai đó lại hại cả gia đình ta. Anh tỉnh để anh biết rằng người bạn từ thời còn trong bụng mẹ ấy là con của người đã giết chết ba mẹ mình. Anh tỉnh để anh có thể nhớ rõ những lời ba nói trước khi ra đi rằng người đàn ông đó đã làm những gì. Anh tỉnh để anh nhớ rõ cảnh hai anh em mình chịu cực khổ thế nào trong khi gia đình người ta sung sướng trên xương máu của cha mẹ mình. Em nghe rõ không? Anh tỉnh đủ để anh nhớ hết mọi thứ….

_ Hyung, Hyun Joong hyung….

_ Hyung ấy chắc đang mệt lắm, đưa anh ấy về thôi… - Jung Min bắt đầu lên tiếng.

_ Hyung đừng có sao nhé. Kyu thúc thích trong khi Min đang cõng Hyun Joong ( cơ mà trong đây Min men lì dữ keke)

_Lao lực quá sức, căng thẳng thần kinh, ức chế cảm xúc thêm vào đó là uống quá nhiều rượu. Nghỉ ngơi một ngày và khi giã rượu thì sẽ khỏe thôi - Jung Min vừa nói vừa đưa một ly sữa nóng cho Kyu. Min ngồi xuống kế bên Kyu.

_Bác sĩ bảo thế à?

_ Uhm! Mình đã gọi điện cho bác sĩ của ba mình!

_ Mình xin lỗi.

_ Gì, cậu sao thế. Tại sao lại xin lỗi? - Jung Min cau mày nhìn Kyu.

_ Hai anh em mình khi ấy đã làm phiền gia đình cậu nhiều quá rồi. Bây giờ lớn thì lại làm phiền cậu nữa.

_ Ya Ya Ya, nếu cậu còn nói nữa tớ sẽ đem quăng con gấu của cậu ra đường đấy, còn con cá tớ sẽ mang cho con mèo.

Kyu bỗng phì cười, chỉ có Min mới nghĩ ra điều tàn nhẫn đó.

_Ừ phải cười như vậy chứ. - Min quay sang nhìn Kyu và nói, tay véo véo cái má của Kyu. (kaka couple này cũng bấn lắm đây keke)

End Flashback

*************

Ngày ấy, sau khi ba bị lên cơn đau tim mà mất, một tháng sau vì quá đau buồn nên mẹ Kyu cũng đi theo ba. Lúc ấy chỉ còn lại hai anh em. Một ngày, có nhiều người đến kiểm tra và đuổi hai anh em ra khỏi nhà. Họ bảo tài sản này đã được chuyển nhượng cho người khác. Joong khi ấy mới 14 còn Kyu thì 12, tuy cả hai đều biết chuyện và biết suy nghĩ nhưng họ còn quá nhỏ để chống cự. Kyu thì cứ khóc mãi, cứ đến ôm hết cái giường đến ôm cái bàn. Tất cả những gì trong ngôi nhà đều quá thân thuộc với hai anh em. Cả hai đã trải qua những ngày tháng thật hạnh phúc cùng ba mẹ trong ngôi nhà này. Cái vườn đó là nơi hai anh em cùng ba chơi đá bóng, sau khi chơi đến mồ hôi nhễ nhại, mẹ sẽ mang nước ép hoa quả ra. Cả nhà sẽ cùng nhau quay quần bên cái bàn gỗ nhỏ đặt dưới gốc cây đào. Mùi hoa đào xen lẫn mùi nước hoa quả, tiếng cười xen lẫn tiếng la hét của Kyu khi bị Joong rượt đuổi. Tất cả những điều đó giờ chỉ còn là quá khứ. Cái phòng ăn đó là nơi hai anh em sẽ chạy vào đầu tiên sau khi đi học về. Vì họ biết mẹ sẽ ở đó và làm những món ăn mà họ thích nhất. Kyu sẽ giúp mẹ nấu bữa ăn còn Joong sẽ lén lút ăn vụn. Cái phòng khách đó là nơi cả nhà cùng ngồi bên nhau sau một ngày bận rộn. Anh sẽ kể cho ba mẹ nghe mình đã làm gì trong trường, rằng Kyu bị mấy đứa con gái bao quanh thế nào. Còn Kyu, cậu bé sẽ ngồi ôm con gấu to đùng mà ba đã tặng anh nhân ngày sinh nhật, ngượng nghịu khi nghe anh trai nói về mình. Nũng nịu bảo không khi ba mẹ nhìn cười. Nhưng giờ đây thì không còn nữa, hai anh em phải dọn ra ngoài, sẽ không còn ba mẹ, sẽ không còn những lúc hạnh phúc như xưa nữa. Kyu cứ ngồi lì đó khóc nức nở không chịu đi, tay ôm chặt con gấu và hồ cá vàng. Còn anh thì chỉ biết đứng đó nhìn xung quanh căn nhà mình. Mọi thứ mọi thứ giờ sẽ chẳng còn nữa. Anh nhớ lại những gì ba anh nói trước lúc ra đi. Anh căm phẫn nhưng anh không hành động. Anh thừa hưởng cái khôn ngoan và suy nghĩ lý trí từ ba mình nên anh không làm gì cả. Trong đầu anh lúc ấy đã nung nấu một kế hoạch trả thù…


Khi ấy, ba của Min cũng có mặt tại đó. Ba Min là thư kí đặc biệt của ba Joong. Sau khi thương thảo, nói nói đọc đọc, ông quay sang và bảo hai anh em thu dọn quần áo để về nhà ba Min
 

Kyu và Joong được sắp xếp ở chung phòng với Minnie. Nhà Min không phải như nhà mà trước đây. Đó là một căn nhà nhỏ với 2 phòng vì thế không có phòng riêng. Nhưng với hai anh em lúc ấy như thế là quá đủ rồi.

****************

Sau nhiều ngày, Hyun Joong cũng đã có quyết định cho riêng mình. Cuối cùng thì tình cảm cũng không thể thắng được lí trí. Anh sẽ tiếp tục và không dừng lại chừng nào đạt được mục đích ban đầu của mình. Kể từ đó Hyun Joong lao vào làm việc như một cỗ máy… không một phút ngơi tay… từ nay, mục đích của anh chỉ có tập đoàn HS mà thôi, không gì khác… kể cả cậu… Nhưng anh không hề biết rằng, Young Saeng – người mà anh quyết tâm trả thù lại đang từng bước làm một việc cho anh… Giá như anh không tiếp tục… chỉ giá như thôi… thì câu chuyện sau này phải chăng sẽ có hồi kết đẹp??? (Cái này thì chỉ có mình au biết thôi! - Ka Ka Ka)


****************

Seoul… Mưa…
 
Tại cuộc họp các cổ đông của tập đoàn HS

_ Chủ tịch Heo, anh có thể giải thích cho chúng tôi về chuyện này được không? – Một người trong hội đồng quản trị tập đoàn HS lên tiếng.

_ Theo như các vị đã biết thì tình hình của tập đoàn chúng ta đang gặp phải một vài bất lợi… Hậu quả của khủng hoảng kinh tế vẫn chưa chấm dứt nên một số công trình của chúng ta bên nước ngoài đang bị trì trệ… (Blah… blah… blah…)

_ Chẳng phải công ti KM bên Mỹ đã kí hợp đồng với chúng ta rồi sao?

_ Đúng… Công ty đã định kí hợp đồng với chúng ta… Nhưng vào phút cuối, họ đã thay đổi ý kiến mà không có lý do nào cả…

_ Vậy chủ tịch Heo phải nghĩ cách nào đó để thuyết phục họ chứ! Nếu như tình hình tập đoàn cứ tiếp tục thế này… Tôi e là chúng ta chúng ta sẽ phải mở một thêm một cuộc họp hội đồng quản trị nữa để bàn về vấn đề nhân sự…

_ Tôi sẽ cố gắng hết sức mình… Mong là các vị cũng giữ niềm tin ở tôi. Cuộc họp đến đây là kết thúc. Xin cảm ơn các vị đã đến tham dự…


Bước ra khỏi phòng họp… Mệt mỏi... Tập đoàn đang gặp phải một số vấn đề. Công ty bên nước ngoài không chịu kí kết hợp đồng… Vị trí chủ tịch của cậu đang có nguy cơ bị lung lay… Hoàn toàn có cách để khắc phục nếu như cậu chịu từ bỏ cái kế hoạch kia!
 


Suốt 3 tháng nay, Young Saeng đã dồn hết sức của mình để có thể vừa lo liệu việc của tập đoàn, vừa từng bước hoàn thiện cái kế hoạch. Vậy mà khi nó sắp hoàn thành thì lại xảy ra sự việc này… Quá là nặng nề! Giờ cậu chỉ muốn về nhà, uống một tách cà phê nóng và ngủ. Nhưng công việc không cho phép cậu làm vậy. Còn quá nhiều … nhất nhà khi tập đoàn đang gặp khó khăn như thế này!!! Về phần Hyun Joong, anh vẫn âm thầm thực hiện những việc mà mình cần làm…Những lúc cậu mệt mỏi, anh chứng kiến nhưng đều không làm gì! An ủi? Chia sẻ công việc? Không, anh sẽ không làm như vậy… Dường như thời gian đã làm cho trái tim anh đóng băng tự lúc nào! Liệu con người ta có thể chiến thắng được lí trí không khi mà cứ mãi ôm mối hận thù? Có phải chăng thời gian là liều thuốc chữa lành vết thương nhưng cũng là viên thuốc độc hành hạ trái tim một con người….

_ Thưa chủ tịch, tôi có chuyện cần nói với chủ tịch – Thư kí Choi bước vào phòng…

_ Có chuyện gì vậy, anh ngồi đi.

_ Dạ vâng, chuyện giám đốc nhờ tôi làm hôm trước, tôi đã hoàn thành rồi… Nhưng tôi có thể nói điều này không?

_ Được, anh nói đi.

_ Tôi đã làm thư kí cho ngài được 2 năm nay, tôi hiểu rằng chủ tịch đã rất vất vả để cáng đáng tập đoàn này thay cho chủ tịch Heo Young Joong… Kế hoạch của chủ tịch, tôi biết…. Nhưng nếu cứ tiếp tục, tôi e là chúng ta sẽ không giữ được tập đoàn này… Vốn đầu tư vào kế hoạch của ngài là rất lớn… Nếu chúng ta rút vốn lại thì có thể tập đoàn sẽ có thể ổn định hơn…

_ Ý anh nói là cứu tôi hay là cứu tập đoàn??? Vốn dĩ với vốn đầu tư như hiện nay thì tập đoàn HS rất khó để sụp đổ… Tôi biết rằng anh rất lo cho tôi cũng như cả tập đoàn này… Nhưng nếu từ bỏ kế hoạch kia, thì chắc sẽ chẳng còn cơ hội nào…

_ Nhưng thưa chủ tịch, vị trí của ngài đang rất dễ lung lay… Hơn nữa, theo như tôi được biết, hiện đang có một người dấu mặt đang mua rất nhiều cổ phần của công ty ta, có vẻ như người này đang nhằm đến chức chủ tịch của ngài.

_ ...

Cuộc nói chuyện dần chìm vào im lặng…

No comments:

Post a Comment