Title: Vô hồn
Author: Chì aka Pencil
Disclaimer: họ thuộc về họ và KHÔNG bao giờ thuộc về con Chì này *đập bàn đập ghế*
Pairing: HyunSaeng ngàn đời của lòng mềnh
Genre: nhảm + khùng + sad ending (nếu ko mún nói là quá thê thảm)
Rating: 13+ (chắc hơi thấp =)))
Note: mệt mỏi, bế tắc và khủng hỏang. Thiếu ngủ cả tháng dẫn đến tình trạng lờ mờ như con gà mờ. Thêm cái lảm nhảm và khùng. Một đống đồng nát không hơn không kém. Cẩn thận trc khi đọc và ko chịu trách nhiệm gì về những hậu quả sau khi đọc. Và thậm chí còn chưa beta hay đọc lại. Post lên cho tâm hồn thanh thản chút thôi.
=================
Author: Chì aka Pencil
Disclaimer: họ thuộc về họ và KHÔNG bao giờ thuộc về con Chì này *đập bàn đập ghế*
Pairing: HyunSaeng ngàn đời của lòng mềnh
Genre: nhảm + khùng + sad ending (nếu ko mún nói là quá thê thảm)
Rating: 13+ (chắc hơi thấp =)))
Note: mệt mỏi, bế tắc và khủng hỏang. Thiếu ngủ cả tháng dẫn đến tình trạng lờ mờ như con gà mờ. Thêm cái lảm nhảm và khùng. Một đống đồng nát không hơn không kém. Cẩn thận trc khi đọc và ko chịu trách nhiệm gì về những hậu quả sau khi đọc. Và thậm chí còn chưa beta hay đọc lại. Post lên cho tâm hồn thanh thản chút thôi.
=================
Máu.
Tanh và đỏ.
Nước.
Lạnh và trong.
Em và Anh.
Vô hồn.
Cuộc đời em là một màu đen.
Còn khi gặp em cuộc đời anh cũng chuyển màu đen.
Em. Người ta vẫn thường gọi là thứ tởm lợm.
Anh. Kẻ ngốc khờ dại đi yêu một chàng trai.
Tại sao anh lại đến vào cái ngày hắn ruồng bỏ em vậy anh?
Em yêu hắn hơn cả bản thân mình. Vất vả làm việc, vất cả chịu đựng chỉ vì… yêu.
Hắn. Xem em như một thứ để cung cấp cho hắn … tình… và… tiền.
Hắn có yêu em không? Không!
Nhưng… em yêu hắn.
Em chệnh chọang gục ngã vì kiệt sức. Hắn vòi vĩnh cho thỏa mãn lòng người.
Bỏ mặc em … Nát.
Máu đã hết, đỉa đói ra đi.
Hắn đá em ra khỏi cuộc đời hắn một cách không thương tiếc.
Em giọt ngắn, giọt dài nhìn hắn không biết nói gì. Đau.
Người ta biết em yêu một người con trai.
Người ta tởm em. Mạt thị em như một thứ đồng bóng bệnh họan.
Ba em giận, mẹ em khóc. Em câm lặng.
Mây đen giăng kín trái tim em trĩu nặng. Giọt nước mắt không thể rơi ra nén chặt trong lòng …ngột ngạt…
Anh với tay kéo em ra khỏi màn đêm u tối.
Em lạnh lùng bám trụ trong bóng đêm.
Em sợ!
Anh nhìn em đầy thương xót, tình yêu ngập tràn đôi mắt.
Em lúng túng giật mạnh tay anh vụt chạy đi.
Người ta thấy em cùng anh. Người ta bàn tán.
Người ta mắng nhiếc em và thương cảm anh.
Người ta chửi rủa em … tàn nhẫn.
Người ta chà đạp em và … ba mẹ em.
Ba em uất ức. Mất!
Mẹ em đau buồn. Ra đi!
Em. Mồ côi!
Người ta lại xỉa xói em.
Những câu chửi rủa đắng cay. “Đồ hung thần!”
Thì thầm sau lưng em những câu nói đau xé lòng. “Tại nó mà ba mẹ nó mới chết”
Và miệt thị em như một thứ bùn nhầy dơ bẩn. “Nó là thằng đồng bóng đó.”
Em nghe chứ. Em nghe tất cả.
Ngột ngạt, bế tắc, đau thương…
Em kiệt sức rồi, em không chịu đựng nổi đâu. Em chết nhé!
Ôm vết thương tàn độc. Em lao mình xuống dòng nước lạnh sông Hàn.
Và cứ thế em chìm dần trong màn tối quen thuộc. Ở đâu thì xung quanh em cũng chỉ có màu đen thôi. Ngạt! Em vùng vẫy trong làn nước thẳm.
Vĩnh biệt!
Anh nghe hết mọi thứ. Anh chạy theo em. Lao vào dòng nước.
Bỏ lại sau lưng anh là con đường tương lai rộng mở. Bỏ lại sau lưng anh là niềm tự hào của ba mẹ.
Em. Đã phá vỡ thêm một gia đình.
Cuộc đời khốn nạn không cho em tọai nguyện. Thế là em vẫn sống!
Khó khăn. Em cố vượt qua.
Gục ngã. Em gượng đứng dậy.
Chơi vơi. Em tìm điểm tựa.
Anh lại đưa tay. Em không suy nghĩ nắm lấy.
Anh cười hiền hòa ôm em. Tay mơn man những sợi tóc.
Em vùi đầu vào ngực anh. Nhịp tim không ổn định.
Và. Em đã biết hạnh phúc là gì.
Cuộc đời màu đen dần ngả sang màu khác. Màu hạnh phúc.
Lần đầu tiên em cười.
Anh ngẫn ngơ nhìn không chớp mắt.
Em đến gần hôn lên má anh đầy yêu thương. Và em lại cười!
Em chìm đắm trong sắc hồng. Mê mẩn với hương ngọt.
Trao tặng anh những gì em có. Anh đáp trả bằng những nhịp yêu thương.
Ta quyện vào nhau trong màn khói của thiên đường.
Em mệt mỏi mở mắt mỉm cười hạnh phúc. Anh nhìn em không nói gì.
Khẽ hôn mái tóc lù xù. Mang cho em một cốc sữa.
Tương lai tươi sáng, em như hồi sinh trong tan khốc.
Cười. Nói. Em trở về em ngày trước.
Khẽ nũng nịu “Hyung Joong ah~” ôm cánh tay anh lắc lắc.
Anh cười, xoa đầu em “Young Saeng của anh ngoan. Mai nhé”
Cuộc hẹn hò đầu tiên giữa anh và em.
Hồng. Ngọt. Chất. Và … say…
Em về với anh làm nguời chăm sóc gia đình nhỏ bé.
Anh về với em làm người trụ cột đáng tin.
Ta xây dựng một lâu đài hòan mĩ.
Anh giỏi. Ở đâu anh cũng giỏi.
Anh thành công. Một dự án tầm cỡ.
Anh thành danh. Nhà giám đốc điều hành.
Em chúc mừng anh bằng những gì anh muốn.
Điên cuồng, anh lao vào như con hổ đói.
Oằn nguời, em rên rỉ những tiếng đam mê.
Bù đắp một tháng xa cách đầy mong nhớ.
Em mờ mắt trước hạnh phúc màu hồng.
Anh thành danh nên anh nổi tiếng.
Em mang tờ tạp chí với hình anh cẩn trọng cất vào tủ kiếng kỉ niệm.
Sau năm năm, họ đã tìm được anh. Đấng sinh thành mòn mỏi chờ tin con. Anh em máu mũ ngày đêm trong ngóng.
Họ đến bắt anh bỏ em lại.
Anh đanh mặt nhất quyết không chịu nghe.
Thô bạo lôi anh xềnh xệch đầy căm phẫn.
Em xót. Em lao đến ôm anh miệng van xin.
Họ khinh bỉ nhìn em như một thứ dơ bẩn.
Chân đá thẳng. “Đồ bóng tởm lợm. Buông em tao ra. Khốn nạn”.
Em sững người chỉ biết trân mắt nhìn. Buông anh ra và ngồi im lặng.
Anh điên cuồng như con thú hoang trong rừng sâu. Xô đẩy tất cả ôm em chặt cứng. Nhẹ nhàng nói vào tai em đầy yêu thương “Anh sẽ không bỏ em đâu”.
Em chỉ biết ngồi thế cho anh ôm.
Rồi người ta cũng thô bạo chia lìa anh và em.
Em không còn cản lại nữa chỉ ngồi nhìn anh gào thét bất lực bị khiêng đi.
“Bóng tởm lợm”
Bóng tối tràn ngập căn phòng cũng như tràn ngập trái tim em.
Ngột ngạt đến khó thở.
Em gục xuống sàn nhà. Lạnh!
Miên man không rõ bao lâu. Tỉnh dậy vẫn thấy em một mình.
Anh không còn nữa.
Nhớ heo hắt con tim.
Em tìm áo anh cảm nhận chút dư vị ngọt ngào.
Ôm chiếc áo vẫn còn vướng chút mùi hương quen thuộc. Mắt em đầy nước.
Cái ghế anh vẫn ngồi ăn cơm cùng em cười nói.
Tách café trên bàn làm việc … vẫn còn nguyên chỗ cũ. Dòng café đen đặc quánh dưới đáy ly hôm trước. Khẽ nhếch mép em cầm ly mơn man.
Cây viết còn đang mở nắp nằm lăn trên bàn vô định.
Tất cả đều còn nhưng anh còn không?
“Bóng tởm lợm”
Em giận dữ đứng dậy đập phá tất cả.
Cái tivi em và anh thường ngồi xem phim truyền hình vỡ vụn.
Tủ kỉ niệm vương vãi những tấm kính vô hồn vỡ nát.
Chiếc đồng hồ hình anh và em trong lần hẹn hò đầu tiên nơi công viên giải trí.
Tất cả đều tan vỡ như trái tim em.
“Bóng tởm lợm”
Em nhặt mảnh kính cứa cổ tay một đường dài sâu thẫm.
Máu em tuông như nước mắt của em ngày hôm đó.
Những giọt máu thấm nát lên cuốn tạp chí có hình anh ướt nhòe màu đỏ.
“Bóng tởm lợm”
Em ngột ngạt tìm vòi nước xối xả.
Máu em quyện vào nước hồng đến rợn người.
Em ngồi nhìn những giọt máu hòa vào nước.
Sao màu hồng này lại thê lương đến vậy hả anh?
Anh của em đâu rồi?
“Bóng tởm lợm”
Em thiếp đi trong cơn nhói đau nơi cổ tay rách nát những đường rạch.
Em thấy ánh sáng chói lọi và vô chủ định em lao chạy như điên.
Khi anh đến bên em, em cũng thấy có vòm sáng như thế.
Có phải anh đang chờ em ở đó không?
Em đến ngay đây, tình yêu của em à!
Anh vùng vậy trong cô đơn tuyệt vọng. Ba mẹ anh không ngớt lời khuyên răng.
Anh im lặng nhớ người yêu bé nhỏ. Giờ này em đang làm gì? Có chờ anh không?
Ngột ngạt. Bất lực. Tại sao không ai hiểu anh và thương anh hết vậy?
Anh điên rồi. Anh điên lên vì tình yêu của anh bị khinh miệt. Anh điên vì người yêu anh đang ở một mình…. trong bóng tối.
Em của anh sẽ khóc cho mà xem. Em của anh tuy vậy nhưng mỏng manh lắm. “Chờ anh em nhé!”
Nỗi nhớ em trong anh biến thành động lực. Tình yêu của anh biến thành sức mạnh.
Anh đập phá tất cả và bỏ chạy.
Anh dừng lại trước mái nhà tình yêu cười hạnh phúc.
Young Saeng của anh sẽ vui lắm khi thấy anh đây mà. Anh sẽ ôm em và chúng ta sẽ tìm đến một nơi hạnh phúc khác nhé em. Chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa đâu em nhé.
Anh đẩy cửa bước vào trong bóng tối. Đèn anh mở ánh sáng trắng vô hồn. Chạy tìm kiếm mong thấy em đâu đó. Rồi anh gào tên người yêu bé nhỏ.
“Young Saeng ah~. Young Saeng…”
Em của anh cũng nhỏ xíu như ngày nào. Nằm cô quạnh bên dòng sông màu đỏ. Sắc hồng đâu sao em lại trắng bệch thế này?
Ôm chặt em vào lòng người lạnh ngắt. Em ơi em hãy trả lời anh đi. Một tiếng mắng, một tiếng hờn, một tiếng dỗi. Có ai không hãy cứu lấy em tôi. Tôi xin các người đấy hỡi những vị thần kia ơi. Trả em về lại bên tôi như ngày đó.
Sao em vẫn cứ im vậy hả em? Có nghe anh không anh đã về rồi đây. Hãy mỉm cười chào đón anh như mỗi buổi chiều anh tan sở. Hãy kéo anh vào nhà ôm chặt cho vơi đi nhung nhớ. Rồi anh thì thầm bên tai em nhỏ xíu: “Anh về rồi!”
Sao vậy em giận dỗi anh về trễ à? Mở mắt ra nhìn anh đi chứ. Em thế này anh giận đấy nhé!
Lay đôi vai nhỏ bé của em đầy thô bạo. Anh gục mặt khóc òa trên thân thể lạnh băng.
Em cuối cùng vẫn luôn ích kỉ. Như ngày trước em ích kỉ bỏ mặc anh yêu em mà nhảy xuống dòng sông lạnh. Còn ngày nay em cũng bỏ anh lại một mình trong căn nhà cô đơn.
Ôm người yêu nhỏ bé anh cầm dao rạch một đường trên động mạch. Mùi máu tanh sồng sộc lên mũi anh. Khẽ liếm nhẹ những giọt máu vừa rớt. Anh nhẹ nhàng bế em vào bồn tắm. Hôn môi em lạnh ngắt những màng mưa. Máu anh quyện vào làn nước lạnh. Một lần nữa anh sẽ chạy theo em … ích kỉ.
Vài ngày sau người ta tìm thấy anh và em. Cười khinh bỉ cho thứ tình yêu điên khùng. Một vài cô nhẹ dạ ban cho em và anh giọt nước mắt.
Người nhà anh mang anh về an táng. Mộ khang trang với những vòng hoa thơm. Nhang nghi nghút sưởi ấm hồn người con trai khờ dại.
Còn thân em tội lỗi chẳng dám mong. Nằm đìu hiu trong nghĩa trang hoang tàn. Không hương không hoa sưởi ấm hồn cô quạnh.
Đến cuối cùng hai ta vẫn chẳng thể bên nhau.
Em và Anh.
Vô hồn.
No comments:
Post a Comment