Title: Haruman
Author: pencil
Pairing: chỉ có HS mà thôi
Disclaimer: không của ai cả, họ thuộc về họ
Rate: 10+ (=)))
Note: một chút gì đó tưởng tượng, tất cả chỉ là do au tự suy nghĩ và hư cấu thôi. Hiện tại và tương lai. Có thể nhấn Back nếu bạn không muốn đối diện.
“Họ nâng ly chúc mừng sinh nhật cậu em rồi lại tiếp tục ăn và chìm vào những câu chuyện. Chuyện anh đóng phim, chuyện Min với công ty mới, chuyện cậu, Kyu và Jun đang thương thảo hợp đồng thế nào.”
Thank cô mây đã cho tôi title!
Author: pencil
Pairing: chỉ có HS mà thôi
Disclaimer: không của ai cả, họ thuộc về họ
Rate: 10+ (=)))
Note: một chút gì đó tưởng tượng, tất cả chỉ là do au tự suy nghĩ và hư cấu thôi. Hiện tại và tương lai. Có thể nhấn Back nếu bạn không muốn đối diện.
“Họ nâng ly chúc mừng sinh nhật cậu em rồi lại tiếp tục ăn và chìm vào những câu chuyện. Chuyện anh đóng phim, chuyện Min với công ty mới, chuyện cậu, Kyu và Jun đang thương thảo hợp đồng thế nào.”
Thank cô mây đã cho tôi title!
Cái fic mà mình ko vừa ý nhất :-S
Thế là một ngày quay phim nữa đã kết thúc, anh lê từng bước chân mệt mỏi về nhà. Mở cửa, anh bước vào, bao trùm lấy anh là một màu đen, anh mò mẫm tìm công tắc bật đèn. Có ai đó vẫn bình thản ngồi trên ghế sopha nhìn anh, người đó mỉm cười và anh cũng thế, đó không là ai khác mà chính là cậu, chàng hoàng tử của SS501. Anh bước đến nhướn người qua ghế, quàng tay qua cổ cậu, khẽ đặt lên tóc cậu một nụ hôn, cậu vẫn ngồi im và mỉm cười. Điều này đã quá quen thuộc với cậu rồi nên cậu thấy chúng bình thường, bình thường không phải vô nghĩa mà là bình thường theo một cách vô cùng đặc biệt. Anh vẫn ôm cậu như thế đến khi cậu lên tiếng.
-Hyun Joong ah, tắm đi rồi ăn. Hôm nay tớ làm tokbokki đấy.
-Uhm, tớ muốn thế này thêm chút nữa, chỉ chút nữa thôi. Joong nói, mắt vẫn nhắm, đầu anh khẽ cựa vào mái tóc rối của cậu.
Cậu mỉm cười rồi xoay ngừơi lại, chạm nhẹ vào môi anh, ôm lấy khuôn mặt gầy của anh – Antue! Xong cậu bước ra khỏi ghế và đẩy anh đi thẳng vào phòng tắm.
.
.
.
.
.
.
Music high~~~~~~
-Sao chưa ngủ nữa? Cậu định làm cú vọ đấy à? Anh khẽ mở mắt, miệng nói một cách chậm rãi sau đó anh xoa đầu cậu.
Cậu vuốt lại mái tóc rối nói lí nhí – Mình đang nghe Music high, mình mở to cậu không ngủ được à? Mình sẽ mở nhỏ lại.
-Không, cứ để đấy.- Anh vừa nói vừa lấy headphone cậu đang nghe đặt xuống giường vặn lớn volume.-Mình nhớ th.bé, hôm sinh nhật mình đã không đến dự được chắc th.bé buồn và giận lắm….
Trong không gian yên tĩnh thế này, âm thanh phát ra từ chiếc headphone nghe rất rõ. Anh xoay người nằm ngước mặt nhìn lên trần nhà và cậu cũng thế, anh luồng tay qua sau gáy, cậu khẽ nhấc đầu nằm lên tay anh. Anh và cậu cứ nằm im như thế. Tiếng cậu bé maknea của nhóm cứ vang lên trong không gian tĩnh mịch ấy. Chợt, anh cảm giác có cái gì đó ấm ấm nơi ngực anh... cậu… đang khóc… Đứng trước sân khấu, cậu là một Prince hoặc có khi là một Bad boy, luôn biết kiềm nén cảm xúc để giữ hình tượng của mình. Nhưng với anh, cậu không cần thế, cậu là chính cậu khi đứng trước anh.
Biết cậu khóc nhưng anh không làm gì cả, hay đúng hơn anh không biết làm gì cả. Anh biết vì sao cậu khóc và anh cũng thế, anh và cậu đang nhớ tụi trẻ quậy phá đó…. Việc ở bên bọn nhóc đã thành thói quen của anh và cậu và thử hỏi làm sao mà từ bỏ thói quen của mình được chứ? Hàng ngày ở cạnh tụi nhỏ dù đôi lúc thật phiền phức nhưng cũng rất vui. Kyu thì có lẽ không phiền toái nhưng cậu nhóc Jung Min và Hyung Jun thì thật rất đau đầu. Nghĩ đến đó anh mỉm cười, lớn cả rồi mà cứ như thế đấy….
Baby let me love….
Young Saeng hyung ah~ em nhớ hai hyung
~~ Jung Min ~~
~~ Jung Min ~~
…..Nụ cười cậu phảng phất đâu đó những nỗi buồn…..
Nhớ thì đến đây, anh và Hyun Joong vẫn chưa ngủ.
~~ Young Saeng ~~
~~ Young Saeng ~~
Hyung ấy sao không ngủ? Mai còn quay phim nữa mà.
~~ Jung Min ~~
~~ Jung Min ~~
Ngày mai Hyun Joong quay buổi tối em à, sáng được nghĩ.
~~ Young Saeng ~~
~~ Young Saeng ~~
Thật chứ ạ? Em sẽ gọi cả Kyu Jong và Hyung Jun nữa
Keke
~~ Jung Min ~~
Keke
~~ Jung Min ~~
-Hyun Joong ah, tụi nhỏ sẽ đến. Cậu háo hức ngồi dậy mỉm cười một nụ cười thật tươi. Đã lâu rồi anh không thấy cậu vui như vậy. Cậu bước xuống giường và chạy vào bếp. Anh biết rất rõ những gì cậu định làm, anh và cậu thân nhau quá mức nên chẳng cần nói nhiều chỉ cần nhìn vào ánh mắt là có thề biết đối phương muốn gì. Cả anh và cậu cũng không thích nói quá nhiều khi ở bên nhau, hai người muốn cảm nhận cái cảm giác của im lặng….. im lặng có cảm giác à??? Có đấy bạn à, hãy một lần thử với người yêu bạn đi, chỉ hai người ngồi trong bóng tối và im lặng, bạn sẽ biết cảm giác của im lặng là thế nào.
Cậu thì vô cùng vui sướng thế anh thì sao? Anh không cùng cậu ra bếp vì anh biết cậu không muốn vướng víu, cậu chỉ muốn vào bếp cùng Kyu thôi, còn với anh, vào chỉ làm rách việc!!!
Anh nằm đó mỉm cười vu vơ một mình, tai vẫn lắng nghe tiếng nói quen thuộc phát ra từ cái headphone nằm chỏng ngang bên laptop, anh thấy thật thoải mái và thanh bình. Sau một ngày quay phim mệt mỏi về thấy cậu anh sẽ hết mệt ngay lập tức. Còn hôm nay, anh được nhìn nụ cười rất tươi của cậu kèm thêm đó là việc anh sẽ gặp được những đứa em của mình. Có lẽ ngần ấy chuyện vui có thể tiếp thêm cho anh năng lượng một tháng. Anh chìm vào những suy nghĩ của mình để rồi tiếng chuông cửa mang anh về với hiện tại.
Anh chạy nhanh ra mở cửa, là Jung Min và Kyu Jong. Hai đứa em thấy anh mình liền nhào đến ôm và anh cũng ôm lại. Buông hai cậu bé ra, anh ngắm nhìn chúng nó một tí, vẫn như ngày nào. Jung Min vẫn cười với anh bằng nụ cười đó, Kyu Jong vẫn mỉm cười và cuối mặt xuống đất. Trên tay hai cậu bé còn mang theo những túi thức ăn, đúng thật là Kyu luôn chu đáo nhất. Cả hai hỏi thăm anh cả của mình rồi chạy vào bếp. Cậu đang làm thức ăn trong bếp, Jung Min chạy đến ôm cậu mình từ phía sau., cậu khẽ giật mình quay lại, cậu biết rất rõ đó là Jung Min, cậu đã nghe tiếng Min từ tận ngoài cửa lúc mới vào cơ. Jung Min buông người anh thứ hai của nhóm ra, hai tay béo má của Young Saeng, khẽ càm ràm vì hai cái má không còn phúng phính như ngày nào. Còn cậu, cậu quan tâm xem hai đứa em mang gì đến, không cần hỏi cậu cũng biết đó chính là gà rán Hot Sun chicken. Mỗi khi quay CF hay quảng bá cho Hot Sun chicken anh đều mang về cho cậu thật nhiều gà rán. Cậu thích gà rán. Bây giờ chỉ còn việc gọt trái cây nữa thôi, và thế là Jung Min cùng Hyun Joong bị đuổi ra khỏi bếp. Anh thì ngoan ngoãn ra phòng khách ngồi, nhưng Jung Min thì vẫn đang loay hoay xem Young Saeng hyung đang làm món gì và Min vô cùng hài lòng khi biết hyung ấy đang làm lẩu kim chi.
Trong bếp là tiếng nói cười của Young Saeng và Kyu Jong, hai ngừơi đang nói về chuyến đi Nhật vừa rồi. Còn ngoài phòng khách là Hyun Joong và Jung Min, Min đang hỏi thăm anh cả của mình về việc đóng phim. Min lo lắng khi thấy anh mình có vẻ gầy đi nhưng điều Min nhận được là nụ cười của anh. Min xem đồng hồ, đã 3g30’ rồi mà vẫn chưa thấy Hyung Jun đến, Min bắt đầu càm ràm thì tiếng chuông cửa vang lên. Min chạy vội ra cửa.
-Ai thế? Hãy nói mật khẩu.
-ya, là tớ đây, mở cửa đi.
-Hãy làm một cử chỉ dễ thương.
Trong màn hình nhỏ, Hyung Jun đang làm một trái tim, kèm theo đó là Saranghe~~. Jung Min tỏ vẻ miễn cưỡng mở cửa cho Jun vào. Vừa vào, Jun đã lườm Min một cái, Min nhanh tay giật cái túi trong tay Jun thì ra đó là hai chai soju, Min tỏ vẻ vui mừng, cầm hai chai rượu chạy vào trong, còn Jun thì cũng chạy theo. Cả nhóm thích thú với hai chai rượu mà cậu nhóc nhỏ nhất nhóm mang đến. (nhất là hai lão già =)) Saeng: lườm, em nói ai thế chì? dạ không, em nói mấy s trong nhà mình anh à *điêu*)
Thế rồi tất cả đã được chuẩn bị xong, thức ăn được bày ra trông rất hấp dẫn, kèm đó là hai chai rượu. Cả nhóm ngồi ăn uống vui vẻ bên nhau, họ nói về những việc ở hiện tại. À mà không, trước tiên họ cùng chúc mừng sinh nhật maknea của nhóm, tuy đã trễ nhưng cậu nhóc ấy thấy rất vui. Cậu khóc và tiếp theo đó là những lời chọc ghẹo của Jung Min. Mọi người ai cũng trêu cậu mặc cho nước mắt cứ lăn dài trên má. Nhưng những giọt nước mắt ấy cũng mau chóng được lắp đầy bởi những nụ cười. Họ nâng ly chúc mừng sinh nhật cậu em rồi lại tiếp tục ăn và chìm vào những câu chuyện. Chuyện anh đóng phim, chuyện Min với công ty mới, chuyện cậu, Kyu và Jun đang thương thảo hợp đồng thế nào. Không khí chùn xuống khi cả nhóm nhắc về những khoảng hợp đồng. Đâu đó trên mặt mỗi người thoáng chút buồn, trông có vẻ không khí sẽ càng ngày càng buồn nên anh yêu cầu tất cả nâng ly.
-SS501, manse!!!!!! Cả năm cùng đồng thanh.
Min nhanh chóng chuyển đề tài khác. Đề tài ghẹo Jun, Min thì chỉ thích chọc ghẹo Jun mà thôi. Anh thấy rằng việc làm ấy ngay lúc này là đúng đắn và thích hợp, mọi người cùng hưởng ứng việc làm đó của Min. À mà đúng hơn là chỉ có Joong còn hai người kia chỉ ngồi xem mà thôi. Sau một hồi, Kyu đề nghị tất cả cùng chơi trò kéo, búa, bao – cái trò chơi gắn với họ từ khi chưa debut. Ai thua sẽ làm theo mong muốn của người thắng, không sẽ phải uống một ly. Và cứ thế hết người này thắng đến người kia thắng, hết người này uống đến người kia uống. Cả nhóm có một trận cười thả ga khi Min bắt Jun phải diễn tả kiểu đi của người tiền sử cũng như Joong bắt Min phải làm tiếng ngựa hí….
Thế rồi mặt trời cũng dần ló dạng, đâu đó ở hướng đông có những ánh sáng màu cam nhoé lên. Hai chai rượu giờ cũng đã cạn, tất cả ai dường như đã say, mà có lẽ say nhất là ba cậu em nhỏ. Nói say chứ thật ra không hẳn thế, họ vẫn có thể tự mình về nhà nhưng cả ba đều đòi ở lại. Hai người anh cũng không cản, họ biết,ba con người ấy đang muốn có lại cảm giác như ngày xưa. Sau khi cả ba đã chìm vào giấc ngủ, hai người anh bắt đầu dọn dẹp mọi thứ, căn nhà đã được trả về như ngày xưa vốn có của nó, nhưng khác chăng là trong căn nhà này mang một sức sống kì lạ. Anh và cậu mở cửa phòng nhìn ba người em trước khi đi ngủ. Hôm nay Jung Min ngủ chung với Kyu và Jun, thật hiếm có chuyện đó, cậu nhóc khó tính ấy mà muốn ngủ chung với người khác. Cả ba nằm ngủ thật ngon, Min nằm trong cùng rồi đến Kyu và ngoài là Jun. Ấy thế mà chân của Jun cũng gác qua đến tận Min. Hai người anh mỉm cười rồi bước ra ngoài, đóng cửa phòng lại.
Anh và cậu bước vào phòng mình. Căn phòng được che chắn bởi những tấm màn màu tối nên không có vẻ gì cho thấy hiện tại là ban ngày. Cậu thả người lên giường mỉm cười vui vẻ. Anh bước đến nằm kế bên cậu, tìm lấy bàn tay cậu và nắm chặt. Cậu biết anh cũng đang hạnh phúc như mình. Đã lâu lắm rồi cả nhóm mới có thời gian cùng ngồi vui đùa và ăn uống thoải mái như thế này.
-Rồi SS501 sẽ hội tụ lại nhanh thôi. – Anh quay sang nhìn cậu và nói.
-Uhm.
Và trong căn phòng tối đó, mùi rượu hoà lẫn trong những nụ hôn say đắm. Hai con người, hai tâm hồn hoà quyện làm một. Anh biết cậu nghĩ gì và muốn gì, cậu cũng thế.
Ngoài phòng khách, thành phố Seoul đã bắt đầu xuất hiện, đâu đó những áng mây đen đang nhường chỗ cho những đám mây trong xanh. Tia nắng hiếm hoi của mặt trời rọi vào phòng khách. Ngày mai trời lại sáng và một ngày mới lại bắt đầu.
...:::End:::...
No comments:
Post a Comment