- Author : thaohuong_9x (b0n) + pencil (chì)
- Disclaimer : Họ mà thuộc về 2 au thì chắc b0n với chì đã đi tự kỉ vì sướng rồi!!!
- Rating : Fic của 2 au chắc đến 9/10 là trong sáng! Ke Ke Ke!
- Pairing : HyunSaeng chứ sao!!! Hình như còn có cả Kyu Min nữa
----------------------------
- Disclaimer : Họ mà thuộc về 2 au thì chắc b0n với chì đã đi tự kỉ vì sướng rồi!!!
- Rating : Fic của 2 au chắc đến 9/10 là trong sáng! Ke Ke Ke!
- Pairing : HyunSaeng chứ sao!!! Hình như còn có cả Kyu Min nữa
----------------------------
You are my final DESTINATION
Chap 1: Khởi đầu.....
_ Hyung ah, chẳng lẽ hyung muốn làm như vậy thật sao? - Kyu Jong kéo tay anh trai mình lại.
_ Đúng! Hyung muốn làm như vậy! Thế em nghĩ hyung hy sinh 10 năm để làm gì???
10h, tại công ty HS...
_ Thưa giám đốc, người trợ lý mới đã đến rồi ạ!
_ Cho anh ta vào – Heo Young Saeng, vị giám đốc trẻ tuổi của công ty HS lên tiếng.
_ Xin chào giám đốc, tôi là Kim Hyun Joong, trợ lí mới. Tôi sẽ làm việc thật chăm…
_ Không cần phải nói nhiều, thư kí Choi, anh hãy chỉ chỗ và giao việc cho trợ lí Kim.
Vậy là sau 10 năm, anh đã trở lại nơi này. 10 năm về trước, Kim Hyun Joong 14 tuổi, anh bước vào đây với tư cách là con trai của chủ tịch công ty HS. Còn bây giờ, bước vào công ty này, anh chỉ là một trợ lí giám đốc, không ai biết đến anh cũng như thân phận của anh trước kia… Tất cả mới chỉ bắt đầu…
************************
Một ngày làm việc trôi qua thật nhanh. Anh chậm rãi bước về nhà. Đôi chân anh như muốn gãy ra do phải chạy tới chạy lui, hết nơi này đến nơi khác, hết việc này đến việc khác. Vì là người mới nên anh phải làm rất nhiều, mặc dù có thể chối từ nhưng anh không muốn. Anh phải làm thật tốt. Mệt mỏi, anh trở về nhà…
_ Ngày làm việc đầu tiên thế nào hả hyung? – Kyu Jong nhẹ nhàng hỏi thăm anh mình.
_ Bình thường. Anh đã gặp cậu ta. – anh mỉm cười rồi nói tiếp – Cậu ta vẫn như ngày xưa, ngạo mạn….
Kyu ngắt lời anh - Anh đi tắm đi rồi còn ăn cơm.- Cậu bé chẳng muốn nghe về những chuyện ấy. Điều Kyu muốn nghe là công việc có hợp với anh hay không chứ không phải về con người hay cái kế hoạch của anh.
_ Uhm!!!- Hyun Joong mệt mỏi trả lời rồi đứng dậy bước vào phòng tắm.
Bữa tối đã được Kyu chuẩn bị xong. Anh bước đến bàn ăn và thấy đó toàn là những món mình thích. Kí ức trong anh lại hiện về, tiếng cười, tiếng nói xen lẫn tiếng thì thầm, tiếng gào thét, tiếng khóc… Mặt anh đanh lại, đôi mắt sâu thẫm, anh ngồi vào bàn ăn, tay anh siết chặt đôi đũa như muốn bóp chết ai đó…
**********************
Đêm ấy, tại văn phòng của vị Giám đốc trẻ tài năng của tập đoàn HS:
_ Anh hãy tìm hiểu cho tôi về con người này – Nói rồi cậu quăng cho người đối diện một tập hồ sơ.
_ Được! Thứ 5 tới, tôi sẽ có đầy đủ thông tin cho cậu.
_ Em biết, em hiểu tất cả nhưng mà hyung ah….
_ Em đừng nói gì cả, kế hoạch mới chỉ bắt đầu thôi, em không cần tham gia, một mình anh làm là được rồi. – Nói xong Hyun Joong gạt bỏ tay người em trai, chạy ngay ra ngoài để bắt kịp chuyến xe buýt đến công ty.
*********************
“Hyun Joong… Hyun Joong,
cái tên nghe rất quen, liệu có phải là anh không!
Nếu đúng là anh thật, chắc anh hận tôi nhiều lắm?
Nếu đúng như vậy, chẳng phải anh đang thực hiện những lời nói
của mình năm xưa đó sao!”
cái tên nghe rất quen, liệu có phải là anh không!
Nếu đúng là anh thật, chắc anh hận tôi nhiều lắm?
Nếu đúng như vậy, chẳng phải anh đang thực hiện những lời nói
của mình năm xưa đó sao!”
Flash back
10 năm về trước, tại tang lễ của cựu chủ tịch công ty HS…
_ Hyun Joong ah, mình rất tiếc về sự ra đi của bố cậu… - Young Saeng nhẹ nhàng đến bên an ủi người bạn của mình.
_ Cậu đừng giở trò giả nhân giả nghĩa trước mặt tôi. Chẳng phải chính gia đình cậu đã khiến chúng tôi ra nông nỗi này sao! Chẳng phải vì ông bố vĩ đại của cậu mà ba tôi mới ra đi sao. Cậu hãy đi khỏi đây đi…
_ Nhưng mà Hyun Joong ah…
_ Tôi không quan tâm… Cậu nên nhớ rằng tôi sẽ trả thù cho ba mình…
End Flash back
Kể từ lần gặp nhau cuối cùng tại nhà tang lễ, 10 năm đã trôi qua. 10 năm, anh và cậu, mỗi người theo đuổi những mục đích riêng của mình. Anh nuôi hi vọng báo thù, còn cậu thì sao… Cậu sẽ lại đối đầu với anh sao???
No comments:
Post a Comment