Nắp hộp

[Shortfic] You are my final DESTINATION-2

Chap 2: Again...


Thứ 5, tại văn phòng giám đốc Heo Young Saeng

_ Tôi đã có đầy đủ thông tin cho anh đây, giám đốc Heo – Người hôm trước nhẹ nhàng nói – Người mà anh muốn tìm hiểu, Kim Hyun Joong, là con trai của cựu chủ tịch tập đoàn HS. Hyun Joong mồ côi cha mẹ từ năm 14 tuổi. Hiện giờ đang sống cùng người em trai là Kim Kyu Jong. Đó chỉ là sơ bộ, phần còn lại thì đều trong bộ hồ sơ này. – Nói rồi người ấy đưa cho Young Saeng một tập hồ sơ màu nâu – Tôi đã hết nhiệm vụ của mình, bao giờ cần, xin cậu cứ gọi.

_ Được rồi, rất cảm ơn anh.
“Đúng là anh, Kim Hyun Joong. 
Giờ thì tôi đã tìm được anh.
 
Vậy là kế hoạch đã có thể bắt đầu.
 
Cảm ơn vì anh đã xuất hiện”


 

Sau khi người đó vừa bước ra khỏi phòng, Saeng đã nhấn máy ngay gọi cho thư kí:

_ Alo! Giám đốc có cần gì không ạ?

_ Anh hãy bảo trợ lí Kim Hyun Joong vào gặp tôi ngay!

_ Vâng!

Vài phút sau, anh bước vào…

_ Thưa giám đốc, giám đốc gọi tôi?

_ Đúng! Anh ngồi đi! Tôi có việc cho anh! Sắp tới anh hãy cùng tôi sang Macao công
 
tác!

_ Tôi ư?

_ Đúng! Là anh! Thời gian là thứ 2 tuần sau!
 

"Tất cả mới chỉ bắt đầu thôi! 
Heo Young Saeng! Cậu hãy chờ đấy!
Tôi sẽ dạy cho cậu biết vì sao không nên
 
tin tưởng bất kì ai!"

************

5 pm, tại biệt thự của nhà họ Heo ở Macao
_ Xin chào cậu chủ, lâu lắm rồi mới gặp cậu – Viên quản gia niềm nở ra đón.

_ Chào quản gia Lee! Ông vẫn khỏe chứ?
_ Cảm ơn cậu, tôi vẫn khỏe… Tôi đã chuẩn bị phòng cho 2 cậu rồi!

_ Cảm ơn ông!

Căn biệt thự này quả thực rất đẹp... Kể từ khi rời khỏi ngôi nhà thuở ấu thơ của mình, chưa lần nào anh bước vào một căn nhà đẹp như thế này cả. Phía trước căn nhà là khu vườn rộng lớn với biết bao loài hoa tỏa hương thơm ngát. Nội thất bên trong căn nhà thực sự rất sang trọng… (Blah… Blah… Blah… Thế này gọi là nhiều quá không kể hết được! Ú sướng quá ta)

Trở về phòng sau bữa tối, mặc dù rất mệt, nhưng anh vẫn cố gắng làm việc. Cuộc gặp mặt với vị khách nước ngoài vào ngày mai thực sự rất quan trọng đối với tập đoàn!
 
Chìm ngập trong mớ công việc, anh ngủ gục trên bàn lúc nào không hay… Anh đã mệt mỏi quá mà!!!
 

~~~ Tích tắc, tích tắc ~~~ Đồng hồ điểm 12 giờ đêm ~~~

Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, cậu bước vào. Anh vẫn đang ngủ. Cậu ngồi đó, ngắm anh… Dường như lâu lắm rồi, cậu mới ngắm anh gần như thế này… Cậu muốn đưa tay chạm vào khuôn mặt ấy… như ngày xưa… Giá như ngày ấy, anh đừng xa cậu, đừng lựa chọn cách ấy… Giá như ba cậu đừng hại chết ba anh… Tim cậu quặn thắt khi nghĩ về quá khứ!
 

*****************

Trở về sau một buổi gặp với đối tác, cả hai rất mệt mỏi…
~~~ Ne chum un nun ko ro ni chum un nun kot so
We can be so perfect
Se sang mo tu chok ki tuen ta he to na nun an tue no a ni myun an tue
Baby let me love ya love ya love ya ~~~
 

Tiếng chuông điện thoại vang lên…

_ Alo! Thư kí Choi ah! Có chuyện gì vậy???

_ Sao??? - Khuôn mặt cậu tái đi nhanh chóng - Được tôi sẽ về nước ngay.

_ Có chuyện gì vậy? – Hyun Joong ngạc nhiên.

_ Tôi phải về nước ngay, anh hãy ở đây giúp tôi hoàn thành công việc với đối tác bên này... – Nói rồi, Young Saeng nhanh chóng thu dọn hành lí, bắt chuyến bay sớm nhất về Seoul.
 

Lần đầu tiên Hyun Joong thấy Young Saeng cuống cuồng và mất bình tĩnh như vậy. Anh cảm giác thấy có một điều gì đó không hay. Anh không cảm thấy vui mà có chút lo lắng. Đáng lẽ khi thấy người anh thù ghét lo sợ như thế anh phải mừng chứ sao anh lại lo lắng thế này. Kí ức trong anh lại hiện về lần nữa…



“Chủ tịch Heo của tập đoàn HS đã qua đời. Có thể nói, đây là một sự mất mát rất lớn đối với tập đoàn HS.

Vì bệnh tim tái phát đột ngột nên chủ tịch tập đoàn HS – Heo Young Joong đã qua đời ngày hôm qua vào lúc 15h30’

Chúng tôi đang có mặt trước nơi diễn ra lễ tang của chủ tịch tập đoàn HS-…."





Không kịp nữa rồi, ba cậu đã qua đời…

Khóc ư? Không, cậu sẽ không khóc! Cậu là con trai duy nhất của ông, là người mà sẽ thay ông tiếp quản tập đoàn này, sẽ là trụ cột của gia đình, và hơn hết sẽ là người bù đắp cho anh, cậu không thể mềm yếu được. Đau đơn ư? Đúng, cậu đau đớn lắm! Giờ thì cậu đã thấu hiểu nỗi đau của anh vào lúc ấy. Lúc mất cả ba lẫn mẹ, mất đi những người mà mình yêu thương nhất.

Còn anh? Mặc dù căm hận gia đình cậu đến cực điểm nhưng khi chứng kiến cậu như thế anh không hề sung sướng mà trái lại anh thấy buồn và đau! Anh cũng không biết tại sao mình lại như vậy. Chẳng lẽ mục đích của anh đã thay đổi rồi sao???

Sau khi lễ tang kết thúc, cậu bước vào tiếp quản công ty thay cho ba mình. Cậu muốn được nghỉ ngơi, cậu muốn tìm một nơi để quên đi đau khổ nhưng công việc và trách nhiệm không cho phép cậu có ý nghĩ riêng tư. Heo Young Saeng giờ là Chủ tịch của tập đoàn HS, là người quyết định số phận của hàng trăm con người đang làm việc tại đây. Khủng hoảng tài chính ở Mĩ giờ đã lan rộng ra thành khủng hoảng tài chính toàn cầu. Và đương nhiên, Hàn Quốc cũng chịu ảnh hưởng từ cuộc khủng hoảng này. Nếu không tìm ra cách trụ vững thì toàn bộ tập đoàn sẽ sụp đổ. Cả núi công việc bao trọn con người cậu. Từ sáng đến tối, từ tối đến khuya.
 

Về phần anh, sau khi mang về được cho công ty một hợp đồng lớn thì anh được thăng chức làm Giám đốc. Hiện giờ có thể nói anh là cánh tay phải đắc lực của Chủ tịch Heo Young Saeng. Và đó là điều mà anh mong muốn nhất.

****************

Vào một tối chủ nhật…

~~ Kính cong ~~

“Chắc hôm nay Kyu Jong lại quên mang chìa khóa đây mà” – Anh thầm nghĩ và chạy ra mở cửa.

- Ya, em lại quên…

Ngạc nhiên… Ngỡ ngàng…Mắt anh mở tròn, miệng há toác. Người đứng trước mặt anh không phải là Kyu Jong mà chính là cậu…Chủ tịch mới của tập đoàn HS…

_ Ơ! Sao chủ tịch lại ở đây???

_ …

_ Chủ tịch…
 

Chưa kịp nói hết câu thì cậu đã ôm chầm lấy anh….Có cái gì đó nóng nóng chảy xuống vai anh. Cậu đang khóc… Nước mắt của cậu ướt đẫm áo anh…Trái tim anh thắt lại. Anh quàng tay ôm lấy cậu, khẽ vỗ nhẹ nhẹ lên vai cậu. Chính Hyun Joong cũng không hiểu sao mình lại cảm nhận được điều ấy… Cả hai đều không nói câu nào… Bởi vì anh biết cậu đang đau khổ… Bởi vì anh đã từng trải qua nổi đau ấy. Một lần nữa, kí ức lại hiên về… tiếng cười, tiếng nói xen lẫn tiếng thì thầm, tiếng gào thét, tiếng khóc… và còn cả tiếng đùa giỡn của mấy đứa trẻ. Đầu óc anh như điên cuồng với những miền kí ức vụn nát. Lý trí nói cho anh biết rằng mình đang dỗ dành kẻ thù, buộc Hyun Joong phải bỏ cái con người xấu xa đó ra nhưng trái tim anh làm không được. Có phải chăng đầu óc điều khiển lý trí nhưng con tim mới điều khiển được hành động. Một cảm giác quen thuộc và ấm áp. Dường như lâu lắm rồi, anh mới thấy lại được cảm giác này… Im lặng… Cậu thiếp ngủ đi lúc nào không hay. Anh bế cậu vào phòng, kéo chăn đắp ngang người cậu…Anh ngồi đó nhìn cậu… Cậu ngủ đẹp lắm...

“Cậu ốm nhiều và tiều tụy quá. 
Sao cậu lại tìm đến tôi hả Young Saeng?
 
Tại sao cậu luôn làm tôi phải chọn lựa?
 
10 năm trước, chính gia đình cậu bắt
 
tôi phải chọn con đường trả thù.
 
Bây giờ ngay cả cậu cũng bắt tôi phải lựa chọn
 
thêm một lần nữa sao?”


_Anh Young Saeng đi rồi.

_Uhm - Anh vừa nói vừa kéo ghế ngồi vào bàn ăn.

Kyu nhìn anh mình rồi lại tiếp tục ăn, miệng nở một nụ cười hạnh phúc. ( Kyu đoạn này gian quá ah)

No comments:

Post a Comment